Stranger along the way


 

"Every encounter in life happens for a reason." – “ Mọi cuộc gặp gỡ trên đời điều có lý do của nó".

Stranger along the way

 

Arjun, a twenty-six-year-old psychological consultant, was a trusted confidant for many. His small office was filled daily with tears, sighs, and heartfelt confessions that people wouldn't dare share with their own families. He listened, comforted, analyzed, and guided each person. They left feeling lighter, while he carried a heavier burden.

Day after day, the work was like relentless waves. Arjun could no longer distinguish between the sorrow of others and his own exhaustion. He continued to work just like everyone else, seeing it as a normal part of life.

One late afternoon, as Arjun stopped by his usual coffee shop to escape that feeling of weariness, a young man walked in. He was casually dressed in a wrinkled shirt and carried a tattered backpack. He introduced himself as Rohan and asked to share the table because the place was packed.

Arjun didn't intend to start a conversation, but Rohan was very natural, sipping his coffee and talking about his backpacking trips, days without knowing where he'd be tomorrow, sleeping at train stations or under market awnings. The story was rambling, yet Rohan's eyes shone brightly, as if he found joy in the uncertainty.

Arjun frowned:

"Don't you find a life like that too precarious? No plan, no future..."

Rohan smiled, tapping his finger lightly on the table:

"I do. I used to think that way, too. But that very lack of direction, of a plan, gives me a sense of living for the present. Plans can be good, but they also bring a tremendous mental burden. And you know what, I've also met so many people with very interesting ideas. That makes me appreciate life more and cherish every encounter with anyone along the way."

The words were gentle, but they dropped into Arjun's mind like a pebble on a still pond. He remained silent for the rest of the time, letting Rohan chat before he stood up and left.

Back in his office, sitting in front of a thick file, Arjun suddenly thought of Rohan's words. Every face that had come here—the woman heartbroken by her marriage, the young man desperate from unemployment, the little girl scared by her broken family—they had all left pieces of themselves with him. But until now, he had only seen it as "work," never as a part of his own journey of growth.

He smiled softly, for the first time in weeks. This job would still be tough, still full of pain that needed his ear. But Arjun knew that from now on, every meeting had a reason, a meaning for both sides. And he, too, was moving forward, not in the shadows of weariness, but in the light of understanding.

Người lạ trên đường

 

Arjun hai mươi sáu tuổi, một chuyên viên tư vấn tâm lý được nhiều người tin tưởng tìm đến. Văn phòng nhỏ của anh ngày nào cũng đầy ắp tiếng khóc, tiếng thở dài, những lời thú nhận đau đáu mà chẳng ai dám nói với người thân. Anh lắng nghe, an ủi, phân tích, hướng dẫn từng người. Họ ra về nhẹ nhõm, còn anh thì nặng thêm một phần.

Ngày nối ngày, công việc giống như con sóng dồn dập. Arjun không còn phân biệt nổi đâu là nỗi buồn của người khác, đâu là sự mệt mỏi của chính mình. Anh vẫn hoàn thành công việc như bao người ngoài kia, xem đó như là một phần của cuộc sống đời thường.

Một chiều muộn, khi Arjun ghé quán cà phê quen thuộc để trốn khỏi cái cảm giác mệt mỏi đó, một chàng trai trẻ bước vào, dáng vẻ xuề xòa, áo sơ mi nhăn nhúm, chiếc balo cũ sờn mép. Anh ta tự giới thiệu là Rohan, xin ngồi chung bàn vì quán đã chật kín.

Arjun vốn không định bắt chuyện, nhưng Rohan lại rất tự nhiên, vừa uống cà phê vừa kể về những chuyến đi bụi, những ngày không biết ngày mai ở đâu, ngủ trên ga tàu hay bên hiên chợ. Câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, nhưng ánh mắt Rohan lại sáng rực, như thể anh ta tìm thấy niềm vui trong sự vô định.

Arjun chau mày:

— Cậu không thấy cuộc sống như vậy quá bấp bênh sao? Không kế hoạch, không tương lai…

Rohan cười, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn:

— Có chứ. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, chính vì sự không định hướng, không kế hoạch,.. lại mang cho tôi cảm giác phải sống cho hiện tại, những kế hoạch có thể tốt, nhưng lại mang theo gánh nặng khủng khiếp cho tâm trí tôi. Và anh biết gì không, tôi cũng đã gặp rất nhiều người với những tư tưởng rất thú vị nửa cơ. Điều đó làm tôi trân trọng cuộc sống hơn  và trân trọng mọi cuộc gặp gỡ với bất kỳ ai trên đường.

Câu nói ấy nhẹ nhàng, nhưng rơi xuống tâm trí Arjun như một hòn sỏi xuống mặt nước. Anh im lặng suốt phần còn lại, để mặc Rohan cười nói rồi đứng dậy rời đi.

Khi về đến văn phòng, ngồi trước hồ sơ dày cộp, Arjun bất chợt nghĩ về lời Rohan. Mỗi gương mặt từng đến đây — người phụ nữ đau khổ vì hôn nhân, chàng trai tuyệt vọng vì thất nghiệp, cô bé sợ hãi vì gia đình đổ vỡ — tất cả họ cũng đã để lại trong anh những mảnh ghép. Nhưng từ trước đến nay, anh chỉ coi đó là “công việc”, chứ chưa bao giờ nhìn chúng như một phần hành trình trưởng thành của chính mình.

Anh khẽ mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều tuần. Công việc này sẽ vẫn còn vất vả, vẫn còn đầy nỗi đau cần anh lắng nghe. Nhưng Arjun biết, từ nay trở đi, mỗi cuộc gặp gỡ đều mang một lý do, một ý nghĩa cho cả hai phía. Và chính anh cũng đang bước tiếp, không phải trong bóng tối của mệt mỏi, mà trong ánh sáng của sự thấu hiểu.

 

Đăng nhận xét

0 Nhận xét