“We have no guides, we can only try every path. It might take a while, but we'll get there in the end." – “Chúng ta không có người chỉ đường, chỉ có thể thử hết mọi đường. Tuy là sẽ mất chút thời gian, nhưng cuối cùng vẫn sẽ đến được đích.”

The Light in the Abyss

Maffol was twenty-six, with a bright face and eyes that always sparkled as if hiding an infinite reservoir of energy. At the company, he was a pioneer in every project, always eager and enthusiastic. Colleagues called Maffol the "sleepless engine" because he seemed never to tire. But when night fell, in his narrow rented room, an emptiness, a coldness like an emotional abyss, swallowed him whole.

One late weekend evening, after leaving the office late, Maffol walked aimlessly through the old streets. The streetlights cast patchy reflections on the sidewalk, and the night wind whistled. He stopped in front of a small tea shop nestled in an alley, where the warm yellow light of an oil lamp flickered among thousands of modern electric lights.

There was only one customer in the shop—an old man with snowy white hair, a long, flowing beard, and a worn wool coat. His eyes were deep-set, glinting with the light of experience. The owner said he came here every evening, sat at that exact corner table, and rarely spoke.

The old man’s name was Harish. His appearance was eccentric, but his demeanor was very gentle and reserved.

Maffol held the hot cup of tea and hesitantly spoke up, looking at the oil lamp on the old man's table:

"Aren't you afraid this light is too weak? Compared to all the bright electric lights out there, it barely makes a difference."

Harish raised an eyebrow, the corner of his mouth curving into a gentle yet mysterious smile:

"Do you think you are any different from the electric lights outside? Every light is brilliant, but it is not truly its own."

Maffol hesitated, and the long-hidden thought in his heart burst out:

"I feel like I've been walking for too long without knowing where I'm going. I've met, listened to, and learned from so many talented people... But in the end, I still feel lost. Maybe I need someone... to show me the right path."

Harish shook his head, his voice warm yet firm:

"You are mistaken. We have no guides, we can only try every path. It might take a while, but we'll get there in the end."

He set his teacup down, the sound a soft tap in the night:

"The more you wait for a hand to pull you out, the deeper you sink into the abyss. But when you dare to step out, dare to stumble, that is when your own light will shine."

Maffol was silent. He looked at the oil lamp, trembling, weak, yet persistently fighting the darkness. For the first time, he saw this light as beautiful.

Harish placed the small lamp in Maffol's hand and walked out of the shop. He offered no explanation, just a slight nod.

That night, Maffol walked home, the lamp flickering in his hand. The faint light wasn't enough to illuminate the entire road, but he knew clearly in his heart that this was the path he had to walk on his own.

Ngọn đèn trong hố sâu

Maffol hai mươi sáu tuổi, gương mặt sáng sủa, đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh như thể cất giấu cả một kho năng lượng vô tận. Ở công ty, anh là người tiên phong trong mọi dự án, luôn xông xáo, nhiệt tình. Đồng nghiệp gọi Maffol là “động cơ không ngủ” vì dường như anh chẳng bao giờ biết mệt. Nhưng khi màn đêm buông xuống, trong căn phòng trọ hẹp, sự trống rỗng, lạnh lẽo như hố sâu cảm xúc nuốt chửng lấy anh.

Một tối cuối tuần, sau khi rời khỏi văn phòng muộn, Maffol đi bộ vô định qua những con phố cũ kỹ. Ánh đèn đường hắt lên vỉa hè loang lổ, cơn gió đêm thổi hun hút. Anh dừng lại trước một quán trà nhỏ nép mình bên hẻm, nơi ánh đèn dầu vàng ấm nhấp nháy giữa muôn ngàn ánh điện hiện đại.

Trong quán chỉ có một vị khách — một ông lão với mái tóc bạc phơ, râu dài lòa xòa, áo khoác len đã sờn cũ. Đôi mắt ông sâu hoắm, lấp lánh thứ ánh sáng từng trải. Chủ quán bảo ông đến đây mỗi tối, ngồi đúng góc bàn ấy, chẳng mấy khi trò chuyện.

Ông lão tên là Harish. Ngoại hình lập dị, nhưng cách cư xử lại rất từ tốn, trầm mặc.

Maffol cầm ly trà nóng, ngập ngừng mở lời khi nhìn ngọn đèn dầu trên bàn ông:

“Ông không sợ ánh sáng này yếu ớt quá sao? Giữa bao nhiêu đèn điện sáng choang ngoài kia, nó chẳng thấm vào đâu cả.”


Harish nhướng mày, khóe miệng nhếch thành một nụ cười hiền nhưng bí ẩn:

“Cậu nghĩ mình khác gì ngọn đèn điện ngoài kia? Ánh sáng nào cũng rực rỡ, nhưng chẳng phải của chính nó.”

Maffol ngập ngừng, lòng anh bật ra điều giấu kín bấy lâu:

“Cháu thấy mình đã đi quá lâu mà chẳng biết mình đang đi đâu. Cháu đã gặp, đã nghe, đã học theo bao nhiêu người giỏi giang… Nhưng cuối cùng vẫn thấy lạc lối. Có lẽ cháu cần một ai đó… chỉ cho mình con đường đúng.”

Harish lắc đầu, giọng ông trầm ấm mà rắn rỏi:

“Cậu lầm rồi. Chúng ta không có người chỉ đường, chỉ có thể thử hết mọi đường. Tuy là sẽ mất chút thời gian, nhưng cuối cùng vẫn sẽ đến được đích”

Ông đặt tách trà xuống, âm thanh vang khẽ như nhát gõ trong đêm:

“Cậu càng mong chờ một bàn tay kéo mình ra, cậu càng sa vào hố sâu. Nhưng khi dám bước đi, dám vấp ngã, chính lúc ấy ngọn đèn của cậu mới sáng.”

Maffol im lặng. Anh nhìn ngọn đèn dầu run rẩy, yếu ớt mà kiên trì chống chọi bóng đêm. Lần đầu tiên, anh thấy ánh sáng này đẹp đến thế.

Harish đặt ngọn đèn nhỏ vào tay Maffol rồi bước ra khỏi quán. Ông không giải thích, chỉ khẽ gật đầu.

Đêm ấy, Maffol đi bộ về nhà, chiếc đèn run rẩy trong tay. Ánh sáng loe lói chẳng đủ để soi trọn con đường, nhưng trong lòng anh biết rõ rằng,  đây là con đường mà anh phải tự đi.