“We were born to be originals. Don’t let yourself become a copy
when you close your eyes.” - “Chúng ta sinh ra là một bản gốc. Đừng để khi nhắm
mắt, ta chỉ còn là một bản sao.”
|
The Light of an
Original Adrian walked briskly down the university hallway, his black jacket
hugging his shoulders and his slicked-back hair shining. He adjusted his
cuff, catching his reflection in the windowpane. Every gesture, every step
mirrored the familiar image of Marcus—his cousin whom Adrian had always
looked up to as a guiding light. Marcus was a famous guitarist at city bars,
revered like a star wherever he went. “You look just like a copy of Marcus,” a classmate chuckled, both
complimenting and teasing him. Adrian just smiled, his heart swelling with
pride: What's wrong with being like him? Marcus is the perfect role model. --- Adrian imitated everything: his clothes, his walk, even the way
Marcus tilted his head when he talked. He even copied every move, every
powerful strum of the guitar strings just like his cousin. Everyone on the
outside saw it clearly. But Adrian always thought: As long as I'm like
Marcus, I'm sure to be as successful as he is. --- The school's annual spring music competition was grand, and Adrian
decided to enter. He practiced for many nights, closing his eyes and
imagining himself stepping onto the stage under the brilliant lights, the
audience cheering his name. On the day of the competition, Adrian wore a white shirt, ripped
jeans, and leather boots—the exact outfit Marcus had worn in a famous show.
As he walked out onto the stage, a murmur rose from the audience: “He looks exactly like Marcus, doesn't he?” “Yeah, even his style is identical.” Adrian smiled, taking it as a compliment. --- When the last note of his performance faded, the judges exchanged a
few words. One of them stood up and said bluntly: “Your playing isn't bad, but there's nothing new. We don't see Adrian
on this stage. We only see a copy of Marcus.” The entire hall fell silent. Adrian froze, cold sweat trickling down
his back. All the previous compliments suddenly turned into daggers: “A
copy.” He had never felt the full weight of that phrase before. He retreated
backstage, his hands trembling, his heart feeling like it was being squeezed. --- Marcus happened to be at the competition that day. He found Adrian
sitting on the stairs, his eyes red. Marcus sat down next to him and offered
him a bottle of water. “You know,” Marcus said softly, his voice warm and low, “you just
showed me myself from many years ago. Back then, I also imitated a musician I
idolized. Every move, every song, I copied. I thought that was a good thing,
but in the end, I only got the same disappointment you're feeling now.” Adrian looked up, his eyes still red: “So what should I do now?” .Marcus
looked him straight in the eyes, which sparkled like stage lights: “I realized: imitation is just the first step. It helps you learn
quickly, but if you keep doing it, you'll die as a shadow. You need to step
out of that shadow and find where the light is really shining on you. That is
the path of an original.” Those words, gentle but like a hammer blow, shattered the fog that
had long clouded Adrian's mind. --- One morning, Adrian sat in front of his guitar again, but this time,
he didn't try to play every note like Marcus. He closed his eyes and let his
fingers follow the melody in his heart. At first, it was out of rhythm and
awkward, but then new, clumsy, yet authentic sounds rang out. Outside, the spring breeze rustled through the window, and sunlight
poured into the room. Adrian smiled. For the first time, he felt a strange
sense of freedom and newness. In his heart, Marcus’s words echoed: “We were born to be originals.
Don’t let yourself become a copy when you close your eyes.” Adrian put the
guitar down, his gaze directed towards the wide-open sky. The journey had
just begun—the journey to become himself. |
Ánh Sáng của một bản gốc Adrian bước nhanh qua hành lang trường đại học, chiếc áo khoác đen ôm
sát vai và mái tóc vuốt gọn sáng bóng. Cậu chỉnh lại cổ tay áo, soi bóng mình
trong khung kính cửa sổ. Từng cử chỉ, từng bước đi đều phản chiếu hình ảnh
quen thuộc của Marcus – người anh họ mà Adrian luôn coi như ngọn đuốc soi đường.
Marcus là nghệ sĩ guitar nổi tiếng ở các quán bar trong thành phố, đi đến đâu
cũng được tôn vinh như một ngôi sao. “Cậu trông cứ như bản sao của Marcus vậy.” – một bạn cùng lớp bật cười,
vừa khen vừa châm chọc. Adrian chỉ mỉm cười, trong lòng lại dâng tràn niềm tự
hào: Giống anh ấy cũng có sao đâu? Marcus là hình mẫu hoàn hảo. --- Adrian bắt chước mọi thứ: cách ăn mặc, đi đứng, cả cách Marcus
nghiêng đầu khi trò chuyện. Thậm chí, khi cầm đàn, cậu cũng học từng động
tác, từng cú gảy dây mạnh mẽ như anh họ. Người ngoài nhìn vào, ai cũng thấy
rõ. Nhưng Adrian lại luôn suy nghĩ rằng: Chỉ cần mình giống Marcus, chắc chắn
mình sẽ thành công như anh ấy. --- Cuộc thi âm nhạc mùa xuân của trường được tổ chức hoành tráng, Adrian
quyết định tham gia. Cậu tập luyện suốt nhiều đêm, nhắm mắt tưởng tượng mình
đang bước lên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ, khán giả reo hò gọi tên. Ngày thi, Adrian mặc áo sơ mi trắng, quần jeans rách gối, đôi boots
da – chính xác bộ trang phục Marcus từng mặc trong một buổi diễn đình đám.
Khi bước ra sân khấu, tiếng xì xào dưới khán đài dấy lên: “Trông y như Marcus nhỉ?” “Đúng rồi, cả phong cách cũng giống hệt.” Adrian mỉm cười, coi đó là lời khen. --- Khi tiếng đàn vừa dứt, ban giám khảo trao đổi ngắn gọn. Một người đứng
lên, nói thẳng: “Cậu chơi không tệ, nhưng không có gì mới. Chúng tôi không thấy
Adrian trên sân khấu này. Chỉ thấy một bản sao của Marcus.” Cả khán phòng lặng đi. Adrian cứng đờ, mồ hôi lạnh thấm dọc sống
lưng. Mọi lời khen ngợi trước đây bỗng chốc hóa thành dao găm: “Bản sao”.
Chưa bao giờ cậu lại thấm thía câu nói đó đến vậy. Cậu lùi vào hậu trường,
đôi tay run rẩy, tim như bị ai bóp nghẹt. --- Marcus tình cờ có mặt tại cuộc thi hôm đó. Anh tìm thấy Adrian đang
ngồi bệt ở bậc cầu thang, mắt đỏ hoe. Marcus ngồi xuống cạnh, chìa cho cậu
chai nước. “Em biết không,” Marcus khẽ nói, giọng trầm ấm, “em vừa làm anh nhìn
thấy chính mình của nhiều năm trước. Khi đó anh cũng bắt chước một nhạc sĩ mà
anh thần tượng. Từng động tác, từng bài hát, anh đều sao chép. Anh nghĩ như
thế là tốt, nhưng rốt cuộc chỉ nhận về sự thất vọng như em bây giờ vậy.” Adrian ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe: “Vậy bây giờ em nên làm gì đây?”.
Marcus nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh đèn sân khấu: “Anh nhận ra: bắt chước chỉ là bước khởi đầu. Nó giúp mình học nhanh,
nhưng nếu cứ mãi như thế, mình sẽ chết đi như một cái bóng. Em cần phải bước
ra khỏi cái bóng đó, và tìm nơi ánh sáng đang thật sự chiếu vào em. Đó mới là
con đường của một bản gốc.” Lời nói ấy, nhẹ nhàng nhưng như một nhát búa đập tan màn sương mù bấy
lâu che phủ tâm trí Adrian. --- Một buổi sáng, Adrian lại ngồi trước cây đàn guitar, nhưng lần này, cậu
không cố gắng gảy từng nốt như Marcus. Cậu nhắm mắt, để ngón tay tự do đi
theo giai điệu trong tim mình. Ban đầu lạc nhịp, gượng gạo, nhưng rồi những
thanh âm mới mẻ, vụng về mà chân thật vang lên. Bên ngoài, gió xuân mơn man qua khung cửa sổ, ánh nắng tràn vào
phòng. Adrian mỉm cười, lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự tự do và mới mẻ đến
lạ. Trong lòng cậu, vang vọng lời Marcus: “Chúng ta sinh ra là một bản gốc.
Đừng để khi nhắm mắt, ta chỉ còn là một bản sao.” Adrian đặt cây đàn xuống,
ánh mắt hướng ra ngoài trời rộng mở. Hành trình mới chỉ bắt đầu – hành trình
để trở thành chính mình. |
0 Nhận xét