The story of the omnipotence sword

 



The story of the omnipotence sword

 

In an ancient era when demi-gods still roamed the earth, there lived a merchant named Aelius. Aelius was renowned not only for his shrewd business acumen but also for his keen intellect. One day, he decided to host a wine party at a local tavern to test the spirits of those in attendance.

 

During the gathering, Aelius stood up, raised his wine goblet, and taunted:

“Do you see this? I am a almighty god capable of creating an all-powerful sword that no one can draw. But the question is: can I draw this sword myself?”

 

The patrons of the tavern stared in astonishment. They couldn’t fathom the significance of his question. A blacksmith stood up and declared:

“It cannot be drawn. If this sword truly possesses omnipotence, then it must be mightier than even its creator.”

Another scientist chimed in:

“No, I believe the almighty god can indeed draw it. Omnipotence is a fallacy, and no one knows all the weaknesses of an object. Perhaps this sword is a defective product, or the almighty god who forged it is not yet a master craftsman.”


 

But the beggar with the wine bottle in his hand said: “No, the answer must be that the almighty god will draw the omnipotent sword and will not draw the omnipotent sword.” Everyone looked at each other in confusion: "Where did he come up with such a strange logic?".

He took a gulp of wine and then grinned: "Logical? If I were an omnipotent being, I wouldn't need to know what those ridiculous logics are".

Everyone laughed and agreed. Aelius, the false god, laughed and said:

"That's right! We should not be too engrossed in finding answers to meaningless questions. Enjoy life and drink happily!”


And from there, the question of the almighty sword became a story told for generations to come. Everyone knows that sometimes, paying attention to small and joyful things is more important than finding answers to complicated questions.

Câu truyện về thanh kiếm toàn năng

 


Trong một thời đại xa xưa, khi vị thần giả vẫn tồn tại, có một thương nhân tên là Aelius. Aelius không chỉ nổi tiếng với khả năng kinh doanh thông minh mà còn với trí tuệ sắc bén. Một ngày nọ, anh quyết định tổ chức một buổi tiệc rượu tại quán nọ để thử thách tinh thần của những người tham dự.

 

Trong buổi tiệc, Aelius đứng lên và nâng ly rượu, mỉa mai:

“Quý vị thấy không? Tôi là một vị thần toàn năng, có thể tạo ra một thanh kiếm toàn năng mà không ai có thể rút được. Nhưng câu hỏi là: liệu tôi có thể rút được thanh kiếm này ra hay không?”

 

Mọi người trong quán rượu tròn mắt ngạc nhiên. Họ không hiểu ý nghĩa của câu hỏi này. Một thợ rèn đứng lên và nói:

“Không thể rút được, vì nếu thanh kiếm này thực sự là toàn năng, thì nó phải mạnh hơn cả tôi, người đã tạo ra nó.”

Nhà khoa học khác cũng tham gia vào cuộc tranh luận:

“Không, tôi nghĩ vị thần toàn năng có thể rút ra được. Sự toàn năng không tồn tại, và không ai biết hết tất cả điểm yếu của một vật phẩm. Có thể thanh kiếm này là một sản phẩm lỗi của thần, hoặc vị thần tạo ra nó vẫn chưa phải là thợ lành nghề.”

 

Nhưng gã ăn mày với bình rượu trên tay lại nói: “Không, câu trả lời phải là vị thần sẽ rút được thanh kiếm toàn năng và không rút được thanh kiếm toàn năng.” Mọi người nhìn nhau khó hiểu: “Hắn đào đâu ra cái lý lẻ đó vậy chứ?”

 

Hắn nốc một hơi rượu rồi cười nham nhở: “Lý lẻ? Nếu ta là một đấng toàn năng thì ta chả cần biết những lí lẻ nhảm nhí ấy là gì cả.”

 

Mọi người cười đùa và đồng tình. Aelius, vị thần giả, cười và nói:

“Đúng vậy! Chúng ta không nên quá mải mê tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi vô nghĩa. Hãy thưởng thức cuộc sống và uống rượu vui vẻ!”

Và từ đó, câu hỏi về thanh kiếm toàn năng trở thành một câu chuyện được kể lại trong thế hệ sau. Ai cũng biết rằng đôi khi, việc quan tâm đến những điều nhỏ bé và vui vẻ là quan trọng hơn cả việc tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi phức tạp.

 

Đăng nhận xét

0 Nhận xét