“We are overestimating
what we can do in a day but underestimating what we can achieve in a
year.” - “Chúng ta đang đánh giá quá cao
những gì có thể làm trong một ngày nhưng lại đánh giá quá thấp những gì có thể
đạt được sau một năm.”
|
The
Twelfth Year The afternoon light fell slowly through the dusty window. Adrian, a
man in his thirties with tired but patient eyes, was sorting through stacks
of time-worn files. He was thin, and his posture was slightly hunched, as if
he was always afraid of bothering others. Deep inside him, there was always a hidden concern, not about
achievement or recognition, but about how much the students who had passed
through this place had truly changed. He was constantly afraid that all his
efforts over the years had ultimately been of no help to the people who once
saw him as a teacher. In the midst of the old files about to be cleared out, Adrian
discovered a light brown folder, labeled Lucius Hale, a student who had left
the center exactly eleven years ago. Lucius’s file was unusual: a page of handwritten journal entries, a
few unfinished assignments, and a piece of paper with a scribbled line: “I will come back in a year.” Lucius never returned. --- Adrian unexpectedly sat down on the floor. He vaguely remembered
Lucius—a student so quiet he was almost transparent. Slightly tanned skin,
eyes that always avoided contact. He was the type of person who could
disappear from a room without leaving a ripple. In a fleeting moment, Adrian wondered: Someone like that... who did he finally become? He kept the file, not letting it be shredded along with the other
anonymous papers. Adrian didn’t know what he was holding on to, but his heart
told him that this scrap of paper was not the end of the story. --- The next day, as Adrian continued sorting, the filing room door swung
open. A man walked in—tall, solid, with slightly long hair tied back, his
eyes bright yet calm. He had the look of someone who had traveled a great
distance and returned only to say something important. “Excuse me,” the man said, his voice deep but gentle, “I’m looking
for an old file. My name is... Lucius Hale.” Adrian froze. The silent student was now standing before him—completely different,
strong but not showing off, a sense of tranquility emanating from him, like
something built up after many storms. Adrian held out the file, trying to remain composed. Lucius looked at the old papers, smiling faintly, as if meeting an
old version of himself. --- They both sat down at the metal desk in the middle of the room. The
space was so quiet they could hear the files rustling softly in the breeze
from the ceiling fan. “You wrote that you would come back in a year,” Adrian said. “But you
disappeared. Why come back today?” Lucius looked at him, silent for a long moment. “Because I just fulfilled that promise,” he replied. “It’s just
that... I needed eleven more years to be brave enough to return.” Adrian didn’t understand. Lucius sighed softly, his eyes filled with the scratches of time. “I used to think one year would change my life. But the truth is...
in that one year, I accomplished nothing. I was disappointed, ashamed, and
avoided everyone. But then I just kept doing small things, little by little.
Twelve years later... I realized how far I had gone.” He placed his hand on his old file. “No one truly appreciates the small steps. We always think we have to
change drastically today. But that’s an illusion. And it took me... years to
understand.” Adrian felt a lump in his throat. He remembered the nights he blamed
himself for not seeing immediate results, for the students who left and never
came back, for thinking his efforts were meaningless. Lucius looked straight at him, then said the sentence that stunned
Adrian: “We are overestimating what we can do in a day but underestimating
what we can achieve in a year.” It wasn't a lecture. It wasn’t a philosophy. It was just the truth distilled from a lifetime. --- Lucius stood up. “I have to go,” he said. “Go where?” Adrian asked. Lucius shrugged, a light smile suggesting there was always a long
road waiting outside the door. “To continue for one more year.” He left the filing room, walking out into the afternoon sun. Adrian
stood watching him go, and for the first time in years... his heart was
unburdened. There was only a very small, but persistent, feeling: everything
takes time—and perhaps, in another year, he himself would also change in
unexpected ways. |
Năm
Thứ Mười Hai Buổi chiều rơi xuống chậm rãi qua ô cửa mờ bụi. Adrian, người đàn ông
ngoài ba mươi có đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên nhẫn, đang phân loại những tập hồ
sơ đã nhuốm thời gian. Anh có vóc người gầy, dáng đứng hơi khép lại, như thể
lúc nào cũng sợ phiền đến người khác. Tận sâu trong anh luôn có một nỗi niềm giấu kín, không phải là thành
tích hay sự công nhận, mà là việc những học viên từng đi qua nơi này đã thực
sự thay đổi được bao nhiêu. Anh luôn sợ rằng mọi cố gắng của anh suốt nhiều
năm qua hóa ra chẳng tạo được giúp ích gì cho những người từng xem anh là thầy. Giữa đống hồ sơ cũ sắp được thanh lý, Adrian phát hiện một tập giấy
màu nâu nhạt, ghi tên Lucius Hale, học viên đã rời trung tâm đúng mười một
năm trước. Hồ sơ của Lucius khác thường: một trang nhật ký viết tay, vài bài tập
dở dang và một tờ giấy với dòng chữ nguệch ngoạc: “Tôi sẽ quay lại sau một năm.” Lucius chưa bao giờ quay lại. --- Adrian bất giác ngồi bệt xuống sàn. Anh nhớ mang máng Lucius — một học
viên im lặng đến mức gần như trong suốt. Da hơi rám nắng, đôi mắt lúc nào
cũng tránh ánh nhìn của người khác. Cậu ấy là kiểu người có thể biến mất khỏi
căn phòng mà không để lại dư âm. Trong một khoảnh khắc mơ hồ, Adrian tự hỏi: Một người như thế… rồi cuối cùng có trở thành ai? Anh giữ lại hồ sơ, không để nó bị nghiền nát cùng những tờ giấy vô
danh khác. Adrian chưa biết mình đang níu giữ điều gì, nhưng trái tim anh bảo
rằng mẩu giấy ấy chưa kết thúc. --- Ngày hôm sau, khi Adrian đang tiếp tục phân loại, cánh cửa phòng hồ
sơ bật mở. Một người đàn ông bước vào — cao, rắn rỏi, mái tóc hơi dài được buộc
thấp, đôi mắt sáng nhưng trầm ấm. Anh ta có dáng vẻ của một người đã đi thật
xa và trở về chỉ để nói điều quan trọng. “Xin lỗi,” người đàn ông nói, giọng trầm nhưng dịu, “tôi đang tìm một
hồ sơ cũ. Tên tôi là… Lucius Hale.” Adrian khựng lại. Cậu học viên im lặng ngày ấy giờ đứng trước mặt anh — khác hẳn, mạnh
mẽ nhưng không hề phô trương, nét bình thản toát lên như thứ được gây dựng
sau nhiều mùa giông bão. Adrian đưa hồ sơ ra, cố giữ bình tĩnh. Lucius nhìn những tờ giấy cũ, mỉm cười nhẹ, như thể gặp lại một phiên
bản cũ của chính mình. --- Cả hai ngồi xuống chiếc bàn kim loại giữa phòng. Không gian im ắng đến
mức nghe rõ những tờ hồ sơ khẽ rung dưới luồng gió từ quạt trần. “Ngày đó cậu viết rằng sẽ quay lại sau một năm,” Adrian nói. “Nhưng cậu
biến mất. Tại sao hôm nay lại trở về?” Lucius nhìn anh, im lặng một lúc lâu. “Bởi vì tôi vừa hoàn thành lời hứa ấy,” anh đáp. “Chỉ là… tôi cần mười
một năm nữa để đủ can đảm quay lại.” Adrian không hiểu. Lucius khẽ thở ra, đôi mắt đong đầy những vết xước thời gian. “Tôi từng nghĩ một năm sẽ thay đổi được đời mình. Nhưng sự thật là…
trong một năm đó, tôi chẳng làm được gì. Tôi thất vọng, xấu hổ và tránh mặt tất
cả. Nhưng rồi tôi cứ làm từng việc nhỏ, từng chút một. Mười hai năm sau… tôi
mới nhận ra mình đã đi rất xa.” Anh đặt bàn tay lên hồ sơ cũ của mình. “Không ai đánh giá đúng những bước đi nhỏ. Chúng ta luôn nghĩ mình phải
thay đổi mạnh mẽ ngay hôm nay. Nhưng đó là ảo tưởng. Và tôi… đã mất nhiều năm
để hiểu.” Adrian cảm thấy nghẹn lại. Anh nhớ đến những đêm mình tự trách bản
thân vì không thấy kết quả ngay lập tức, vì những học viên rời đi mà không trở
lại, vì nghĩ nỗ lực của mình vô nghĩa. Lucius nhìn thẳng vào anh, rồi nói câu khiến Adrian sững người: “Chúng ta đang đánh giá quá cao những gì có thể làm trong một ngày
nhưng lại đánh giá quá thấp những gì có thể đạt được sau một năm.” Không phải giảng giải. Không phải triết lý. Chỉ là sự thật được chắt lọc từ một đời người. --- Lucius đứng dậy. “Tôi phải đi rồi,” anh nói. “Đi đâu?” Adrian hỏi. Lucius nhún vai, nụ cười nhẹ như thể luôn có một con đường dài đang
chờ ngoài cửa. “Tiếp tục thêm một năm nữa.” Anh rời khỏi phòng hồ sơ, bước đi cùng nắng chiều. Adrian đứng nhìn theo, trong lòng lần đầu tiên sau nhiều năm… không
còn vướng bận. Chỉ có một cảm giác rất nhỏ, nhưng bền bỉ: mọi thứ cần thời gian — và có lẽ, một năm nữa, chính mình cũng sẽ
thay đổi theo cách không ngờ tới. |
0 Nhận xét