"Perhaps, the results I get won't be what's expected—by my
family, society, or even myself. But this journey... is truly fascinating.” -
“Có thể kết quả mình đạt được sẽ không như mong đợi – của gia đình, xã hội, hay
thậm chí chính mình. Nhưng hành trình này… thật sự rất thú vị.”
|
The Return The city was damp after a rain shower.
Bright electronic billboards cast their light onto the shimmering wet road.
Adrian, 31, walked out of the airport with a silver suitcase. He had just
finished a two-year internship in Europe, bringing back a brilliant degree
and congratulations from his relatives. Everyone said, "Your future is
so bright, Adrian." --- Adrian quickly landed a job at a large
company. The office was luxurious, the swivel chair was comfortable, and the
salary was sky-high. But every morning as he looked in the mirror, tying his
tie, he still saw a lost look in his eyes. The degree, the position, they
didn't bring the one thing he thought they would: a sense of fulfillment. One evening, at a welcome party,
people clapped him on the back and clinked their glasses joyfully. But Adrian
just sat there silently, his glass of wine reflecting his own fake smile. He
remembered his days in Europe—the afternoons spent walking along the Seine,
sketching in his notebook, or listening to street music. Those simple
moments, strangely enough, made him feel more "alive" than any
million-dollar contract. --- One day, Adrian took a sudden leave of
absence. He left his cluttered desk behind and took a small backpack. No
destination, no plan. He walked through a park, chatted with
an old man playing chess, and then happened to drop into an evening cooking
class. Amidst the clatter of knives and the fragrant smell of sauteed garlic,
Adrian felt a familiar pang in his heart: genuine happiness. It was during those days that he met
Linda, a volunteer at a free learning center for children. She invited Adrian
to help out for a few sessions. At first he was hesitant, but then the
sparkling eyes of the children as they read their first letters made him
burst into a rare, heartfelt laugh. --- One evening, in the small room at the
center, Linda asked Adrian, "You have everything others dream of. But I
have a feeling you're still searching for something?" Adrian was silent for a long time.
Then he sighed: "Because everything I've achieved... it doesn't seem to
be for me. I've been living up to expectations, but I've never lived for
myself." As he said it, he felt his eyes well
up. Linda gently nodded, offering no
consolation, only a single statement: "Maybe the outcome isn't what you
expected, but the journey you've been on is what's truly valuable." That sentence echoed within Adrian
like a bell, resounding in him for days. --- After that day, Adrian began to
change. He still kept his office job—but only as a means to an end. In his
free time, he taught at the center, played guitar with some new friends, and
sometimes opened his old sketchbook to draw the faces of people he saw on the
street. Life was no longer as splendid as the
picture others had painted for him. It was simple, even a bit uncertain. But
in every small act, Adrian found the authenticity he had lost for so many
years. --- One morning, Adrian sat at a roadside
cafe. The city was still bustling, his phone still buzzing with work
notifications, but he quietly wrote in his notebook: "Perhaps, the results I get won't
be what's expected—by my family, society, or even myself. But this journey...
is truly fascinating. And maybe, that's the closest answer to the purpose of
life." He closed his notebook and looked up
at the sky. The sunlight filtered through the trees, falling on his
shoulders—warm, light, like a silent acknowledgment. |
Người trở về Chiều thành phố ẩm ướt sau cơn mưa. Những
bảng quảng cáo điện tử sáng rực hắt xuống mặt đường loang lổ ánh đèn. Adrian,
31 tuổi, bước ra khỏi sân bay với chiếc vali màu bạc. Anh vừa kết thúc hai
năm tu nghiệp ở châu Âu, mang về tấm bằng sáng chói và những lời chúc tụng từ
người thân. Ai cũng bảo: “Tương lai của cậu rực rỡ lắm, Adrian.” --- Adrian nhanh chóng nhận công việc tại
một công ty lớn. Văn phòng sang trọng, ghế xoay êm ái, lương cao ngất ngưởng.
Nhưng mỗi sáng ngồi trước gương, buộc cà vạt, anh vẫn thấy ánh mắt trong
gương lạc lõng. Tấm bằng kia, chức vụ kia, chẳng đem lại thứ mà anh tưởng sẽ
có: sự thỏa mãn. Một buổi tối, trong bữa tiệc chào mừng,
mọi người vỗ vai chúc mừng, cụng ly rộn ràng. Nhưng Adrian chỉ ngồi im, ly rượu
sóng sánh phản chiếu khuôn mặt cười giả lả của chính mình. Anh nhớ về những
ngày ở châu Âu – buổi chiều đi bộ dọc bờ sông Seine, vẽ phác vài nét trong sổ
tay, hay ngồi nghe nhạc đường phố. Những khoảnh khắc giản dị ấy, lạ thay, lại
làm anh thấy “sống” hơn bất kỳ hợp đồng bạc tỷ nào. --- Một ngày, Adrian xin nghỉ phép đột ngột.
Anh bỏ lại bàn làm việc bề bộn, mang theo chiếc balo nhỏ. Không điểm đến,
không kế hoạch. Anh đi bộ qua công viên, ngồi trò chuyện
với một cụ già đánh cờ, rồi tình cờ ghé vào một lớp học nấu ăn buổi tối. Giữa
tiếng dao thớt, mùi hành tỏi phi thơm, Adrian thấy tim mình nhói lên một cảm
giác quen thuộc: niềm vui chân thật. Cũng trong những ngày ấy, anh gặp
Linda, một tình nguyện viên ở trung tâm dạy học miễn phí cho trẻ em. Cô mời
Adrian đến phụ giúp vài buổi. Ban đầu anh ngần ngại, nhưng rồi ánh mắt lấp
lánh của bọn trẻ khi đọc được những con chữ đầu tiên đã khiến anh bật cười –
nụ cười hiếm hoi, từ tận đáy lòng. --- Một tối, trong căn phòng nhỏ của trung
tâm, Linda hỏi Adrian: “Anh đã có mọi thứ người khác mơ ước. Nhưng em có cảm
giác anh vẫn đang đi tìm một thứ gì đó?” Adrian im lặng thật lâu. Rồi anh thở
dài: “Vì tất cả những gì anh đạt được… dường như không phải dành cho chính
anh. Anh sống theo kỳ vọng, nhưng chưa từng sống cho mình.” Nói xong, anh thấy mắt mình cay xè. Linda khẽ gật, không an ủi, chỉ để lại
câu nói: “Có thể kết quả không được như mong đợi, nhưng hành trình mà anh đã
đi mới thật sự là thứ đáng giá đấy”. Câu nói ấy vang trong Adrian như một hồi
chuông, vang vọng trong anh suốt mấy ngày liền. --- Sau hôm đó, Adrian bắt đầu thay đổi.
Anh vẫn giữ công việc văn phòng – nhưng chỉ như một phương tiện. Thời gian rảnh,
anh dạy học ở trung tâm, tập guitar cùng vài người bạn mới quen, và đôi khi lại
mở cuốn sổ ký họa cũ, vẽ lại những gương mặt tình cờ trên phố. Cuộc sống không còn lộng lẫy như bức
tranh mà người khác vẽ sẵn cho anh. Nó đơn giản, thậm chí bấp bênh. Nhưng
trong từng việc nhỏ, Adrian tìm thấy sự chân thực mà bao năm nay anh đánh mất. --- Một sáng, Adrian ngồi ở quán cà phê
ven đường. Thành phố vẫn náo nhiệt, điện thoại vẫn reo báo lịch làm việc,
nhưng anh lặng lẽ viết vào cuốn sổ tay: “Có thể kết quả mình đạt được sẽ không
như kỳ vọng – của gia đình, xã hội, hay thậm chí chính mình. Nhưng hành trình
này… thật sự rất thú vị. Và có lẽ, đó mới là câu trả lời gần nhất cho mục
đích sống.”. Anh gấp sổ, ngẩng nhìn trời. Ánh nắng
xuyên qua tán cây, rơi trên vai anh – ấm áp, nhẹ nhõm, như một sự thừa nhận
thầm lặng. |
0 Nhận xét