|
Damon's Fragments Damon sat in his usual coffee shop,
the yellow light casting a gaunt glow on his face. In the past, every time he
walked in, he was greeted with warm handshakes and admiring glances. Now,
there was only silence, a few curious stares, and whispers as sharp as
needles: "That's Damon—the once-talented young entrepreneur. He's lost
everything now." The coffee cup trembled slightly in
his hand. A chill seeped in through the doorway, but what made him shiver was
the feeling of helplessness. Damon used to think his strength lay in his
decisive nature, in his ambition to dream big. But when his company collapsed
overnight due to a partner's betrayal, he realized: he could be this weak,
after all. --- Damon returned to the small apartment
he was temporarily renting. The cramped room with its gray walls was a stark
contrast to his once-luxurious office. He opened his laptop, and the screen
displayed a flood of emails from banks, creditors, and people who used to
call him "friend." Each line of text felt like a knife carving deep
into the remnants of his pride. He lay awake in bed, and suddenly, a
memory surfaced of his father—an old carpenter who once told him: "A man
can fall, but don't let yourself stay on the ground". Back then, Damon
just laughed, seeing the advice as a hollow platitude. Now, with everything
in ruins, that saying became a haunting echo. --- One evening, Damon happened to run
into Clara, his ex-girlfriend. She was sitting a few tables away from him,
her eyes still gentle, but a distance had grown between them. "You've changed so much,"
she whispered. "Yeah, I've lost everything". Damon replied, his
voice breaking. Clara looked at him for a long time
before saying: "You haven't lost everything. You're just letting
weakness control you, Damon. There's no shame in being weak. But if you keep
living like this, that is the real shame." Her words were like a hammer blow.
Damon forced a smile, but inside, every nerve was on fire. He had never
considered that he had allowed himself to be shackled by failure to such an
extent. --- A few days later, Damon received a
phone call. It was as if life wanted to play a cruel trick on him. His father
was hospitalized after a fall in his woodworking shop. He rushed to the
hospital, his heart tightening when he saw his father lying motionless, his
calloused hands still smelling of wood. Fortunately, the injury was not too
serious, but it would take time to heal. His father whispered, eyes closed.
"What I'm most worried about... is not that you lost money... but that
you've lost yourself. Don't give up, Damon." In that moment, Damon felt torn apart.
He knelt by the bed, his hot tears mixing with the sharp smell of antiseptic.
His world spun, but in the midst of his despair, the memory of his father's
old words shone brightly. --- The next day, just after the rain had
stopped, Damon returned to his father's old woodworking shop. The oak and
walnut planks were scattered about, giving off a rich scent of resin. He
reached out to touch the rough surface, and the feeling was strangely
familiar—like his father's hand, both strong and clumsy. The air was thick with the smell of
wood and a sense of longing. Damon took a deep breath, then began to clean
and fix the things his father had left unfinished. The scraping sound of the
wood plane echoed dryly, and each falling shaving felt like a fragment of
himself. But strangely, instead of despair,
Damon felt like he was putting himself back together. In the golden sawdust,
he realized: failure didn't kill him; it just forced him to learn how to get
back on his feet by taking a different path. --- After who knows how long, at a small
craft fair, Damon stood behind a stall, showing off his rustic wooden
products. Many people stopped, curious and intrigued. He smiled, a smile no
longer radiating the same confidence as before, but one that was calmer and
more profound. A little boy asked, "Mister, what
did you do before?" Damon quickly replied: "I used to build castles
in the sand. Now I'm learning to build with real wood." The boy smiled brightly and ran to his
mother. Damon watched the woman's silhouette, and he suddenly remembered
words from back then: "There's no shame in being weak. But if you keep
letting yourself be weak, that is the real shame." |
Những mảnh vỡ của Damon Damon ngồi trong quán cà phê quen thuộc,
ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt gầy hốc hác. Trước kia, mỗi lần bước vào
đây, anh luôn được chào đón bằng những cái bắt tay nồng nhiệt, ánh mắt ngưỡng
mộ. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng, vài cái nhìn tò mò, và tiếng thì thầm
khe khẽ như kim châm vào da thịt: “Đấy, Damon – doanh nhân trẻ tài năng một
thời. Giờ thì trắng tay rồi.” Chiếc tách cà phê run khẽ trong tay
anh. Cái lạnh len qua khe cửa, nhưng thứ khiến anh rùng mình lại là cảm giác
bất lực. Damon từng nghĩ, sức mạnh của mình nằm ở khả năng quyết đoán, ở khát
vọng dám mơ lớn. Nhưng khi công ty sụp đổ chỉ sau một đêm vì một cú lừa từ đối
tác, anh mới nhận ra: hóa ra anh cũng có thể yếu đuối đến thế. --- Damon trở về căn hộ nhỏ anh thuê tạm.
Căn phòng chật chội, vách tường xám xịt, hoàn toàn trái ngược với văn phòng
sang trọng ngày nào. Anh mở laptop, màn hình hiện ra hàng loạt email từ ngân
hàng, từ chủ nợ, từ những người từng gọi anh là “bạn”. Mỗi dòng chữ hiện lên
như một vết dao khắc sâu vào lòng kiêu hãnh còn sót lại. Anh nằm chằm chọc trên giường, bỗng ký
ức hiện lên hình ảnh cha anh – một người thợ mộc già cả, từng dặn: “Người đàn
ông có thể vấp ngã, nhưng đừng để mình nằm mãi dưới đất”. Ngày đó Damon chỉ
cười, coi lời dặn ấy như thứ sáo rỗng. Giờ đây, khi mọi thứ sụp đổ, câu nói ấy
trở thành một lời ám ảnh. --- Một buổi tối, Damon tình cờ gặp lại
Clara, bạn gái cũ. Cô ngồi cách anh mấy bàn, ánh mắt vẫn hiền dịu nhưng đã có
khoảng cách. “Anh thay đổi nhiều quá,” cô thì thầm.
“Ừ, anh mất tất cả rồi”. Damon đáp, giọng
lạc đi. Clara nhìn anh thật lâu rồi nói: “Anh
không mất tất cả đâu. Anh chỉ đang để sự yếu đuối điều khiển mình, Damon. Yếu
đuối không có gì là tủi nhục cả. Nhưng nếu anh cứ mãi sống như vậy, thì mới
là đáng nhục.” Câu nói ấy như một nhát búa giáng xuống.
Damon cười gượng, nhưng trong tim, từng mạch máu sôi lên. Anh chưa từng nghĩ
đến việc mình đã chấp nhận bị trói buộc bởi thất bại đến thế. --- Vài ngày sau, Damon nhận được cuộc gọi.
Cứ như là cuộc sống đang muốn trêu đùa với anh, Cha anh nhập viện vì ngã trong xưởng gỗ. Anh
lao đến bệnh viện, trái tim thắt lại khi thấy cha nằm bất động, bàn tay chai
sần vẫn còn vương mùi gỗ. Nhưng mai mắn là vết thương không quá
nghiêm trọng, nhưng cần thời gian để hồi phục. Cha anh thì thào, mắt nhắm
nghiền. “Thứ cha lo nhất… không phải là con mất tiền… mà là con mất chính
mình. Đừng bỏ cuộc, Damon” Khoảnh khắc đó, Damon như bị xé đôi.
Anh quỳ xuống cạnh giường, những giọt nước mắt nóng hổi hòa với mùi thuốc sát
trùng nồng gắt. Cả thế giới quay cuồng, nhưng giữa cơn tuyệt vọng, ký ức về lời
dặn năm xưa của cha lóe sáng. --- Ngày hôm sau, khi mưa vừa ngớt, Damon
quay trở lại xưởng mộc cũ của cha. Những tấm gỗ sồi, gỗ óc chó nằm ngổn
ngang, thơm nức mùi nhựa cây. Anh đưa tay chạm lên bề mặt thô ráp, cảm giác ấy
quen thuộc lạ thường – như bàn tay cha, vừa mạnh mẽ vừa vụng về. Bầu không khí dày đặc mùi gỗ và mùi nhớ.
Damon hít thật sâu, rồi bắt đầu dọn dẹp, sửa lại những thứ cha còn dang dở.
Tiếng bào gỗ vang lên khô khốc, từng mảnh vụn rơi lả tả như những mảnh vỡ của
chính anh. Nhưng lạ thay, thay vì tuyệt vọng,
Damon thấy mình đang ghép lại. Trong làn bụi gỗ vàng óng, anh nhận ra: thất bại
không giết chết mình, mà chỉ bắt anh học cách đứng lên bằng một con đường
khác. --- Không biết đã trôi qua bao lâu, tại một
hội chợ thủ công nhỏ, Damon đứng sau quầy hàng, giới thiệu những sản phẩm gỗ
mộc mạc. Nhiều người dừng lại, tò mò, thích thú. Anh mỉm cười, nụ cười không
còn rạng rỡ tự tin như xưa, nhưng bình thản, sâu sắc hơn. Một cậu bé hỏi: “Chú ơi, trước đây chú
làm gì?”. Damon đáp vội: “Chú từng xây lâu đài trên cát. Giờ chú học cách xây
từ gỗ thật.” Cậu bé cười tươi, vội chạy đến bên mẹ
mình, Damon nhìn theo bóng dáng người phụ nữ ấy, trong đầu chợt nhớ lại câu
nói khi đó: “Yếu đuối không có gì là tủi nhục cả. Nhưng nếu cứ mãi để bản
thân yếu đuối thì mới là đáng nhục” |
0 Nhận xét