As Long As a Lifetime

 

As Long As a Lifetime

In a small riverside town, where wooden boats gently moored under ancient banyan trees, Lucas lived in an old, single-story house surrounded by banana plants and moss-covered walls. He was an artist. At least, he used to think of himself that way.

Back in art school, Lucas was the star of his class. His work was proudly displayed at city-level exhibitions, lauded by professors as having "depth, emotion, and a vibrant soul." Noah—his closest friend—always stood quietly behind him, humble, patient, and soft-spoken. They used to dream of opening a shared studio, traveling everywhere to paint, living as modern-day nomadic artists.

Then everything abruptly changed after graduation.

Noah received a scholarship to Japan. Lucas stayed behind—to "find his own voice," as he put it. But year after year, Lucas remained stuck in his room full of unfinished paintings, living off his mother's allowance, teaching a few children's art classes, and slowly learning to extinguish a desire no one had forced him to put out.

---

One morning in July, a persistent drizzle fell. Lucas sat by the window, watching raindrops collect on banana leaves like meaningless brushstrokes.

A strange letter was slipped under the door. Embossed ink prominently spelled out a name: "Noah T."

He tore open the letter, skimmed the first line, and froze: an invitation to Noah's solo exhibition in Tokyo, Japan. And even more surprisingly: Noah would be returning to Vietnam to launch his art book right in this small town—where everything had once begun.

Lucas didn't know whether to be happy or angry. For seven years, he hadn't received a single message from Noah. No check-ins. No explanations. It was as if two friends had thrown a shared dream down a well, but only one had climbed down and taken it away.

---

That afternoon, it rained heavily. The door to the small coffee shop on the corner of the old market suddenly swung open, and Noah stepped in. He was different—taller, with longer hair, his eyes cold and deep as if they had touched the distant frontiers of the world.

Lucas stood up. Neither of them smiled.

"Time really flies... It's been seven years already." -  Lucas began, trying to keep his voice normal.

Noah paused for a moment, then slowly shook his head: "No. For me, these seven years have been as long as an entire lifetime."

The wind gusted through the window, gently rattling the ceramic wind chime. Coffee steamed, but in Lucas's heart, there was a thick fog.

Noah turned, his gaze neither reproachful nor sarcastic—simply stating a truth: "Lucas... time passes very differently for those who strive for their goals... and those who do nothing. It's not because I'm better. It's just that I didn't let it pass in silence."

Lucas was speechless. He remembered the days he woke up at 10 AM, scrolled on his phone for hours before making a meaningless scribble and giving up. He remembered the times he intended to paint something "really different," then grew frustrated and convinced himself that "tomorrow I'll start over."

Noah placed an invitation card on the table—the art book launch was tomorrow. Without waiting for a reply, he left, like a gust of wind that had arrived, then continued on towards the horizon.

---

That evening, Lucas pulled all his old paintings into the middle of the room. He looked at each unfinished drawing—as if seeing discarded versions of himself. He had once had the opportunity. The talent. The dream.

But he had never had true resolve.

Lucas stayed up all night. Not to paint. But to write. He wrote a letter to Noah, not to apologize, not to explain. Just to say—he would start again.

He knew that if he didn't move forward right then, time would continue to slip through his fingers like wind. And the next time Noah returned, perhaps they would have nothing left to say to each other.

---

A month later, Lucas opened a free community art class for underprivileged children. He no longer dreamt of grand exhibitions, no longer waited for inspiration. He simply woke up early, made coffee, and painted a little each day—as if mending his soul, one color at a time.

On his studio wall hung a single handwritten line, cut from Noah's letter: "Time waits for no one. It only follows those who keep moving forward".The rain still fell outside. But this time, Lucas smiled.

Dài như một đời người

Trong một thị trấn nhỏ ven sông, nơi những chiếc thuyền gỗ lặng lẽ neo đậu dưới tán cây bàng già, Lucas sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ được bao quanh bởi vườn chuối và những bức tường rêu phong. Anh là một họa sĩ. Ít nhất thì, anh từng nghĩ mình như thế.

Ngày còn học mỹ thuật, Lucas là người nổi bật nhất lớp. Tác phẩm của anh từng được treo trang trọng ở triển lãm cấp thành phố, được giảng viên đánh giá là “có chiều sâu, cảm xúc và một linh hồn sống động”. Còn Noah — người bạn thân nhất của anh — luôn đứng sau, khiêm tốn, kiên nhẫn, ít nói. Họ từng mơ sẽ cùng mở một xưởng tranh chung, đi khắp nơi vẽ và sống với hội họa như hai kẻ du mục thời hiện đại.

Rồi mọi thứ đột ngột thay đổi sau năm tốt nghiệp.

Noah nhận học bổng sang Nhật. Lucas thì ở lại — để "dành thời gian tìm tiếng nói riêng", như anh nói. Nhưng rồi năm này qua năm khác, Lucas vẫn loay hoay trong căn phòng đầy tranh dở dang, sống bằng tiền trợ cấp từ mẹ, dạy thêm vài lớp mỹ thuật trẻ em và dần học cách tắt đi khát vọng mà không ai ép anh làm điều đó cả.

---

Buổi sáng tháng Bảy, trời đổ mưa rả rích. Lucas ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước đọng trên lá chuối như những nét cọ vô nghĩa.

Một bức thư lạ được nhét dưới khe cửa. Mực in chìm nổi bật một cái tên: “Noah T.”

Anh xé thư ra, đọc lướt dòng đầu rồi sững lại: Lời mời tham dự triển lãm cá nhân của Noah tại Tokyo, Nhật Bản. Và đặc biệt hơn: Noah sẽ trở về Việt Nam để ra mắt tập tranh tại chính thị trấn nhỏ này — nơi mọi thứ từng bắt đầu.

Lucas không biết mình nên vui hay giận. Bảy năm qua anh không nhận được một tin nhắn nào từ Noah. Không hỏi thăm. Không lời giải thích. Giống như hai người bạn đã ném chung một ước mơ xuống giếng, nhưng chỉ một người trèo xuống và mang nó đi mất.

---

Chiều hôm ấy, trời mưa lớn. Cửa tiệm cà phê nhỏ nơi góc chợ cũ bỗng bật mở, và Noah bước vào. Anh khác xưa — cao hơn, tóc dài hơn, ánh mắt lạnh và sâu như từng chạm vào những biên giới xa lạ của thế giới.

Lucas đứng dậy. Không ai cười.

“Thời gian trôi nhanh thật… Mới đó mà đã bảy năm rồi.” – Lucas mở lời, cố giữ giọng bình thường.

Noah khựng lại một chút rồi chậm rãi lắc đầu: “Không. Với tao thì bảy năm này dài như cả cuộc đời vậy.”

Gió lùa qua ô cửa sổ, làm rung nhẹ chuông gió bằng sứ. Cà phê bốc khói, nhưng trong lòng Lucas là một lớp sương dày đặc.

Noah quay sang, ánh nhìn không trách móc, cũng không mỉa mai — chỉ đơn thuần như một sự thật: “Lucas… thời gian trôi rất khác biệt giữa những người biết cố gắng cho mục tiêu của mình… và những người không làm gì cả. Không phải vì tao giỏi hơn. Chỉ là tao không để nó trôi qua trong im lặng.”

Lucas cứng họng. Anh nhớ những ngày mình thức dậy lúc 10 giờ, ngồi lướt điện thoại hàng giờ trước khi vẽ một nét nguệch ngoạc rồi bỏ. Nhớ những lần định vẽ gì đó "thật khác biệt", rồi chán nản tự thuyết phục bản thân rằng "ngày mai sẽ làm lại".

Noah đặt một tấm thiệp xuống bàn — buổi ra mắt tranh diễn ra ngày mai. Không chờ lời đáp, anh rời đi, như một cơn gió đã chạm đến, rồi đi tiếp về phía chân trời.


---

Tối hôm đó, Lucas lôi tất cả tranh cũ ra giữa phòng. Anh nhìn vào từng bức vẽ dang dở — như nhìn thấy những phiên bản của chính mình bị bỏ lại. Anh đã từng có cơ hội. Có năng lực. Có mơ ước.

Nhưng chưa từng có quyết tâm thật sự.

Lucas thức trắng đêm. Không phải để vẽ. Mà để viết. Anh viết một bức thư gửi cho Noah, không để xin lỗi, không để giải thích. Chỉ là để nói rằng — anh sẽ bắt đầu lại.

Anh biết, nếu không bước tiếp ngay lúc này, thời gian sẽ tiếp tục lướt qua anh như gió qua kẽ tay. Và lần tới khi Noah trở lại, có lẽ họ sẽ không còn gì để nói với nhau nữa.


---

Một tháng sau, Lucas mở một lớp mỹ thuật cộng đồng miễn phí cho trẻ em nghèo. Anh không còn mơ những triển lãm rực rỡ, không còn chờ cảm hứng. Anh chỉ dậy sớm, pha cà phê, vẽ một chút mỗi ngày — như đang vá lại linh hồn mình, từng mảng màu một.

Trên tường phòng làm việc của anh, treo duy nhất một dòng chữ viết tay, được cắt từ bức thư của Noah: “Thời gian không đợi ai. Nó chỉ đi theo người bước tiếp”. Mưa vẫn rơi bên hiên. Nhưng lần này, Lucas mỉm cười.

 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét