“Retribution or blessings, they both have one thing in common. They
will surely come, sooner or later” – “Quả báo hay phúc báo, đều có điểm chung.
Nhất định sẽ đến chỉ là sớm hay muộn”.
|
THE
WIND TURNS AT THE VILLAGE FORK At the large fork
at the entrance of the village stood a three-story white house, precariously
perched amidst the old residential area like an anachronistic block of
concrete. Its owner was Thomas, 48, a man who had gone from pedaling a cyclo
to becoming "lucky Thomas," a specialist in buying and selling land
plots—every flip a hit. There was a time
when Thomas and his daughter, Lena, scraped by in a damp room, his wife
having died in a traffic accident. But now, Lena attends an international
school and has an Australian scholarship. As for Thomas, he styles his hair
slick, drives a Fortuner, smokes cigars, and talks about "closing
deals" like a true player. Only one thing
still made the villagers whisper: "That ancestral land of Mrs. Thao, he
forced her to sell it for a pittance, then resold it for five times the
profit. She cried for nights." One night, as rain
poured down, Thomas received a call: "Are you
Lena's father? She's being held at the ward police station. Assault causing
injury." Thomas felt like
he'd been struck by lightning. Lena—the daughter he thought was well-behaved
and studious—had assaulted a male student, breaking his jaw. The reason: the
boy had secretly filmed in the girls' restroom and spread the clip. Lena told no one.
Didn't report it to the school. The next morning, she went to school with an
iron stick and unleashed all her rage. Lena was suspended
from school and received a suspended sentence. Public opinion was
stirred. But during the civil mediation before the trial, an unexpected
witness appeared: old Mrs. Thao. Thomas froze when
he saw the old woman—the one he had forced to sell her land. He tried to
avoid her, but she slowly stood up, looking directly at the council: "I am the
grandmother of the boy who was hit. But I don't resent Lena. She was wrong to
hit him, but she was right not to stay silent. The bigger mistake is ours,
the adults, for letting our children be hurt without knowing." "I ask for
leniency for her. Because I saw not malice in her eyes, but pain. And that
pain... was once in her mother's eyes years ago." No one understood
the last sentence except Thomas. He clenched his fists, as if to hold back
tears. After the hearing,
Thomas quietly sought out the small, humble house where Mrs. Thao lived. A
sign hung on the door: "Art Gallery – Fundraising for Needy
Students." He stood outside.
Didn't have the courage to step in. The old woman
opened the door. She looked at him for a long time, then asked: "Is Lena
okay?" Thomas bowed his
head. The old woman
recounted: "She once came
here. To send paintings to sell for fundraising. She didn't say anything, but
I understood she was giving back to the world what her father still
owed." "My child...
retribution or blessings, they both have one thing in common. They will
surely come, sooner or later." Some time later,
Thomas sold his car. Closed his real estate office. Put up a "for
sale" sign for his villa. He opened a small
eatery right at the village fork. Lena helped her father on weekends when she
wasn't attending extra classes. Most of the customers were elderly people,
poor students, and migrant workers. No one who couldn't afford it was turned
away. One day, someone
delivered a handwritten note. No name, no signature. "Some wounds are
never apologized for. But are still forgiven. Some pains go
unspoken. Yet sow seeds of compassion." Thomas read it.
Folded it. Put it in his chest pocket. Thomas sat in the
kitchen of the diner. He watched Lena smile, her hands painting with old
watercolors. The afternoon sun slanted through the wooden door, illuminating
her hair. For the first time in years, he didn't feel like a
"successful" person, but rather someone... who was beginning to
learn how to live. |
GIÓ
QUAY ĐẦU Ở NGÃ BA XÓM Ngã ba lớn đầu xóm
có căn nhà ba tầng sơn trắng, đứng chênh vênh giữa khu dân cư cũ kỹ như một
khối bê tông lạc thời. Chủ nhân là Thomas , 48 tuổi, người từ chạy xích lô
thành "ông Thomas mát tay", chuyên mua bán đất nền – lướt đâu trúng
đó. Từng có lúc,
Thomas và con gái – Lena – sống lay lắt trong căn phòng ẩm thấp, vợ
anh chết trong một vụ tai nạn giao thông. Nhưng giờ, Lena học trường quốc tế,
được học bổng Úc. Còn Thomas thì chải tóc bóng loáng, đi Fortuner, hút xì gà,
bàn chuyện “chốt kèo” như một tay chơi chính hiệu. Duy một điều khiến
dân xóm vẫn thì thầm: “Cái miếng đất hương hỏa của cụ Thảo, ông ấy ép mua giá
rẻ mạt, rồi sang tay lãi gấp năm. Cụ khóc mất mấy đêm.” Một đêm mưa xối xả,
Thomas nhận cuộc gọi: “Anh là ba của Lena? Nó bị tạm giữ ở công
an phường. Đánh người gây thương tích.” Thomas như bị sét
đánh. Lena – đứa con gái mà anh cho là ngoan ngoãn, học giỏi – đã đánh một
nam sinh đến mức gãy xương hàm. Lý do: thằng đó quay lén trong nhà vệ sinh nữ
và lan truyền clip. Lena không nói với
ai. Không báo nhà trường. Sáng hôm sau, cô cầm gậy sắt đến trường và trút tất
cả cơn giận. Lena bị đình chỉ học.
Nhận án treo. Dư luận dậy sóng.
Nhưng trong buổi hòa giải dân sự trước phiên tòa, có một nhân chứng xuất hiện
bất ngờ: bà cụ Thảo. Thomas chết lặng
khi nhìn thấy bà cụ – người ông từng ép bà bán đất. Ông né tránh, nhưng bà cụ
lại chậm rãi đứng lên, nhìn thẳng vào hội đồng: “Tôi là bà của thằng bé bị đánh. Nhưng tôi
không oán con bé Lena. Nó sai vì đã đánh, nhưng nó đúng khi không im lặng.
Cái sai lớn hơn là người lớn tụi mình để tụi nhỏ bị tổn thương mà không hay
biết.” “Tôi xin được giảm nhẹ cho nó. Vì tôi đã
thấy trong mắt nó không phải hung dữ. Mà là đau đớn. Và nỗi đau đó... từng có
trong mắt mẹ nó năm xưa.” Không ai hiểu câu
nói cuối ngoài Thomas. Ông siết chặt tay, như để giữ nước mắt không rơi. Sau buổi xử,
Thomas lặng lẽ tìm đến căn nhà cấp bốn nơi bà cụ Thảo ở. Trên cửa treo bảng:
“Phòng tranh – gây quỹ học sinh khó khăn”. Ông đứng bên
ngoài. Không đủ can đảm bước vào. Bà cụ mở cửa. Nhìn
ông rất lâu, rồi hỏi: — “Lena ổn chứ?” Thomas cúi đầu. Bà cụ kể: “Nó từng đến đây. Để gửi tranh nhờ bán gây
quỹ. Nó không nói gì cả. Nhưng tôi hiểu, nó đang trả cho đời cái phần cha nó
còn thiếu.” “Con à... quả báo hay phúc báo, đều có điểm
chung. Nhất định sẽ đến chỉ là sớm hay muộn.” Một thời gian sau,
Thomas bán xe. Đóng cửa văn phòng mâu giới. Treo biển thanh lý căn biệt thự. Ông mở một quán
cơm nhỏ ngay đầu xóm. Lena giúp cha vào cuối tuần, khi không học thêm. Khách
đến ăn phần lớn là người già, sinh viên nghèo, người lao động xa quê. Ai
không đủ tiền cũng không bị từ chối. Một ngày nọ, có
người đưa thư tay. Không tên, không ký. "Có những vết thương không bao giờ được
xin lỗi. Nhưng vẫn được tha thứ. Có những nỗi đau không nói ra. Nhưng lại
gieo mầm cho lòng từ bi" Thomas đọc xong. Gấp
lại. Bỏ vào túi ngực. Thomas ngồi trong
bếp quán. Nhìn Lena cười, tay vẽ tranh bằng màu nước cũ. Nắng chiều xiên qua
cửa gỗ, rọi lên tóc nó. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông không thấy mình là
người "thành đạt", mà là một người... bắt đầu biết sống. |
0 Nhận xét