“If you want to go far together, you have to look in the same
direction from the beginning. Otherwise, it’s all a waste of time” - “Nếu muốn
đi cùng nhau lâu dài, thì phải cùng nhìn về một hướng ngay từ đầu. Nếu không, tất
cả chỉ là phí thời gian.”
|
THE
ONE WHO STAYED In a small coffee
shop tucked away in a narrow alley, on a March afternoon, three young people
sat around an old wooden table. The midday sun streamed through the tree
branches outside the window, casting dappled shadows on the tabletop like
half-formed memories. Andrew – the young
man with eyes that often gazed into the distance, was tapping his fingers to
an imaginary melody playing in his head. Mia – sharp, practical, with eyes
always scrutinizing logic and efficiency. And Leo – the dreamer, always with
a gentle smile and always late. “I’m tired of
working for others. Let’s open our own studio. Creative design, branding,
communications. Do it our way,” Andrew said, his eyes gleaming. “But we have to
make real money. Don’t be a starving artist type, okay?” Mia raised an
eyebrow, a half-smile on her face. Leo burst out
laughing: “Even if you fly, you need a landing spot, as long as there’s bread
to eat every morning!” Laughter spread, warm.
Everything began with laughter. From three iced coffees and an idea with
nothing but belief. The small studio
was on the third floor of an old apartment building. The mezzanine was for
sleeping, the floor below was the workspace. The scent of pour-over coffee
mixed with the smell of fresh print paper, mood boards plastered on the
walls, drawing tables messy with deadlines. They took on their
first project for a artisanal bakery. Leo did the illustrations, Andrew
developed the brand concept, Mia handled negotiations and planning. Late at night, the
three sat eating bread dipped in condensed milk, eyes dark-rimmed but still
laughing heartily. Andrew once said something he would often recall later:
“We’ll go far… as long as no one strays from the path.” In their first
year, they survived, even made a profit. But Mia began to change. She no
longer believed in the “community-oriented” projects Andrew often proposed.
She wanted big clients, clear strategies, solid profits. “We’re building a
start-up, not an art organization. We need money, not utopian visions,” Mia
said, sharply. Andrew objected,
but Leo remained silent. He knew Mia wasn’t wrong. She saw an end he didn’t
want to see – the end of passion if it couldn’t sustain them. One morning, Mia
arrived, left her access card, and said softly: “I no longer believe this is
my path. But I hope you’ll see it through.” Mia’s cup remained
on the corner of the table for many days after. That rainy season,
their biggest project was canceled because the partner went bankrupt. Wind
whistled through the window. The expense sheet was blood-red. Leo started to
fall out of sync – arriving late, bringing half-finished sketches, avoiding
Andrew’s gaze. “Leo, do you still
want to continue?” Andrew asked. Leo didn’t answer
immediately. He twirled his drawing pen: “I don’t find joy in drawing
anymore. I feel like I’m working to live, not living to work.” A few days later,
Leo didn’t come anymore. On the table, he left an old drawing – Andrew and
Leo eating bread. In the corner was a messy inscription: “Friendship doesn’t
die. It just sleeps a different sleep.” Andrew remained
alone. In the empty studio, the fan rattled like a sigh. He sat in the vacant
room, opening a memory box: photos, drawings, sticky notes, old scribbles.
Everything was still there – as if no one had left. But each person had
a reason. Mia – because she
needed the stability he couldn’t promise. Leo – because he
needed inspiration that the studio no longer provided. They didn’t betray
him. They were just finding themselves – and that… no one could blame them
for. “If you want to go
far together, you have to look in the same direction from the beginning.
Otherwise, it’s all a waste of time” - Andrew thought, softly. The next morning,
Andrew sat down to redraw the studio logo – simple, round, without excess.
For the first time, he didn’t wait for anyone to return. He started again –
not for his teammates, but for himself. Three years later,
the studio still stood. Small, slow, but steady. The new collaborators
weren't close friends, but they shared the same vision. When asked about
those who had left, Andrew just took a sip of tea and smiled: “I would still
choose them, if I could go back. We started from the same dream. It’s just
that… no one can guarantee that dream will last forever.” The afternoon sun
poured onto the floor. Leo’s old drawing still hung on the wall. Mia’s cup
still sat in the corner of the table – like a part of a memory that was never
erased, just neatly tucked away in a quiet compartment of the heart. |
NGƯỜI
Ở LẠI Giữa quán cà phê
nhỏ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, một buổi trưa tháng Ba, ba người trẻ ngồi
quanh chiếc bàn gỗ cũ. Ánh nắng trưa xuyên qua tán cây ngoài cửa kính, in
bóng loang lổ trên mặt bàn như những đốm ký ức chưa kịp thành hình. Andrew – chàng
trai có ánh mắt thường nhìn xa xăm, đang gõ nhịp tay theo một bản nhạc tưởng
tượng vang lên trong đầu. Mia – cô gái sắc sảo, thực tế, với đôi mắt luôn soi
mói vào logic và hiệu quả. Và Leo – gã mộng mơ, lúc nào cũng nở nụ cười hiền
lành và hay đến muộn. “Chán đi làm thuê
rồi. Tụi mình mở studio riêng đi. Thiết kế sáng tạo, branding, truyền thông
luôn. Làm theo cách của mình.” – Andrew nói, mắt sáng rực. “Nhưng phải kiếm
tiền thật. Đừng có bay bổng kiểu nghệ sĩ nghèo đó nha.” – Mia nhướng mày, cười
nửa miệng. Leo phá lên: “Bay
thì cũng phải có chỗ hạ cánh, miễn là có bánh mì ăn mỗi sáng!” Tiếng cười lan ra,
ấm áp. Mọi thứ bắt đầu từ tiếng cười. Từ ba ly cà phê đá và một ý tưởng không
có gì ngoài niềm tin. Studio nhỏ nằm ở tầng
ba một chung cư cũ. Gác lửng là nơi ngủ, gác dưới là không gian làm việc. Mùi
cà phê phin lẫn với mùi giấy in mới, những bản moodboard dán đầy tường, bàn vẽ
rối tung vì deadline. Họ làm dự án đầu
tiên cho một tiệm bánh thủ công. Leo vẽ minh họa, Andrew lên concept thương
hiệu, Mia lo đàm phán và kế hoạch. Đêm muộn, ba người
ngồi ăn bánh mì chấm sữa đặc, mắt thâm quầng nhưng vẫn cười vang. Andrew từng
nói một câu mà về sau anh hay nhớ lại: “Tụi mình sẽ đi xa lắm… miễn là không
ai đi lệch đường.” Năm đầu tiên họ sống
sót, thậm chí có lời. Nhưng Mia bắt đầu thay đổi. Cô không còn tin vào những
dự án “có tính cộng đồng” mà Andrew thường đề xuất. Cô muốn khách hàng lớn,
chiến lược rõ ràng, lợi nhuận vững chắc. “Mình đang làm
start-up chứ không phải tổ chức nghệ thuật. Tụi mình cần tiền, không phải tầm
nhìn viễn tưởng.” – Mia nói, gay gắt. Andrew phản đối,
nhưng Leo thì chỉ im lặng. Anh biết Mia không sai. Cô nhìn thấy cái kết mà
anh không muốn thấy – cái kết của đam mê nếu không đủ sống sót. Một buổi sáng, Mia
đến, để lại thẻ ra vào và một câu nhẹ nhàng: “Tui không còn tin đây là con đường
của mình nữa. Nhưng tui hy vọng ông sẽ đi đến cùng.” Chiếc cốc Mia hay
dùng vẫn nằm ở góc bàn nhiều ngày sau đó. Mùa mưa năm đó, dự
án lớn nhất bị hủy vì đối tác phá sản. Gió lùa vào cửa sổ. Bảng chi tiêu đỏ
như máu. Leo bắt đầu lạc nhịp – đến trễ, mang những bản sketch nửa vời, tránh
ánh mắt của Andrew. “Leo, ông còn muốn tiếp tục nữa không vậy?” – Andrew hỏi. Leo không trả lời
ngay. Tay xoay cây bút vẽ: “Tui thấy mình vẽ mà không còn vui nữa. Tui thấy
mình làm để sống, không còn sống để làm..” Vài ngày sau, Leo
không đến nữa. Trên bàn, cậu để lại một bức vẽ cũ – Andrew và Leo ngồi ăn
bánh mì. Ở góc là dòng chữ nguệch ngoạc: “Tình bạn không chết. Nó chỉ ngủ một giấc
khác.” Andrew ở lại một
mình. Trong studio vắng ngắt, tiếng quạt kêu lọc cọc như thở dài. Anh ngồi giữa
căn phòng trống, mở chiếc hộp kỷ niệm: ảnh, bản vẽ, giấy nhớ, ghi chép cũ. Mọi
thứ đều còn ở đó – như thể chưa ai rời đi. Nhưng mỗi người đều
có lý do. Mia – vì cô ấy cần
sự ổn định mà anh không thể hứa. Leo – vì cậu ấy cần
cảm hứng mà studio không còn mang lại. Họ không phản bội
anh. Họ chỉ đang đi tìm chính họ – và điều đó… không ai có thể trách được. “Nếu muốn đi cùng nhau lâu dài, thì phải
cùng nhìn về một hướng ngay từ đầu. Nếu không, tất cả chỉ là phí thời gian.”
– Andrew nghĩ, nhẹ nhàng. Sáng hôm sau,
Andrew ngồi vẽ lại logo studio – đơn giản, tròn trịa, không dư thừa. Lần đầu
tiên, anh không đợi ai quay lại. Anh bắt đầu lại – không vì đồng đội, mà vì
chính mình. Ba năm sau, studio
vẫn còn. Nhỏ, chậm, nhưng vững vàng. Những người cộng sự mới không phải bạn
thân, nhưng là người đồng chí hướng. Khi được hỏi về những
người đã đi, Andrew chỉ nhấp một ngụm trà rồi mỉm cười: “Tôi vẫn sẽ chọn họ,
nếu được quay lại. Chúng tôi đã khởi đầu từ cùng một giấc mơ. Chỉ là… không
ai đảm bảo giấc mơ ấy sẽ kéo dài mãi mãi.” Ánh nắng chiều đổ
vào sàn. Bức vẽ cũ của Leo vẫn treo trên tường. Chiếc cốc của Mia vẫn nằm ở
góc bàn – như một phần ký ức chưa từng bị xoá đi, chỉ được cất gọn vào một
ngăn lặng lẽ trong trái tim. |
0 Nhận xét