|
The Ghost
Writer Elliot lived on the seventh floor of a dim, aging
apartment, where the curtains hung low like the weary eyelids of an
insomniac. On his desk sat an old laptop, a cup of coffee always cold, and a
wall clock forever frozen at 3:47. No one asked why—because no one ever came. He was “GhostType”—a quiet name on anonymous forums, where
people paid him to write the words they didn’t dare to say. “I’m sorry for cheating.” “I never stopped loving you.” “Make it sound like I wrote it. Don’t change the tone.” Elliot never asked questions. He just wrote, got paid, and
disappeared—like the words he ghostwrote. Some needed tender lies. Others,
cruel truths. To him, it didn’t matter—once a word was chosen to be spoken,
it carried meaning. One rainy afternoon, Elliot received an email with an
unusual subject line: “I don’t know who you are. But I need you to help me say
sorry to a man.” Attached were fragmented messages—no context, no full
stories. Just slivers of thought: “He deserves to know…” “I stayed silent for too long.” “If I tell him, he’ll break. But if I don’t, I’ll never be
whole.” Signed: Mira. Elliot typed under the dim desk lamp, crafting a letter
that hovered between confession and comfort. The tone was soft, misty. His
hands even trembled slightly as he wrote the final line: “I’m sorry I chose silence. But that silence never meant I
didn’t love you.” He sent the draft. Mira didn’t reply. Three days later, another email arrived. Not a response,
just more fragments: “Do you believe some lies are born out of love?” “Have you ever seen someone forgive themselves?” Elliot felt something strange. He reread his old archive
of letters. One line from Mira’s message was identical to the closing
sentence in a break-up letter he had written for a man named Lucas—more than
a year ago. He reopened the file. Lucas—cold, distant, had paid to
have a breakup letter written for his girlfriend. “Write it like I can’t hurt her again. Say I once loved
her, but I can’t anymore.” Elliot remembered that letter. It was one of the few that
made him feel… guilty. It was sharp, merciless. He’d even wondered: If the
recipient truly loved him—could she survive this? He tried contacting Mira again. No reply. He searched her name, then his inbox, then the web—and
finally, an old news clipping appeared: “Young woman, Mira T., passed away after a traffic
accident, March 28 last year.” Elliot froze. The recent emails… who had been sending
them? Lucas. Elliot tracked him down using an old delivery address from
the transaction records. A worn-out café—Lucas was already there, waiting, as
if he had expected this all along. Lucas looked at Elliot—not with anger, not with surprise.
Just tired eyes. “I’m the one who sent the emails. Mira wrote those words
but never sent them. I kept them. I needed someone else to say them aloud—to
see if I could forgive her.” Elliot was speechless. His throat tightened. Lucas slid an envelope across the table. “A year ago, you wrote the letter that tore us apart. The
one I paid for. She died a week after reading it. I’m not blaming you—I made
the choice. But now I ask you this: If you were the one who wrote the words that destroyed
someone… could you write the apology too?” That question hit like a punch to the chest. That night, Elliot sat at his desk. No order. No contract.
Just the lamp, the blank page, and the name: Mira. For the first time, he wrote not for money—but for
atonement. “I was the one who held the knife in my keyboard. I wrote
the words that separated two people. I have no right to ask for forgiveness. But
I need to speak the truth—if only once in my life.” He sent the letter to Mira’s email—now deactivated. Three days later, Elliot’s inbox lit up. An anonymous
message. No sender. No subject. No text. Just an attachment. The original letter he had written a year ago—untouched. Someone had kept it. Someone had read it. And perhaps, someone had understood. Whether truth or lie, once spoken with intent—it never fades into nothing.” |
Người
viết thuê Elliot sống trong
một căn hộ nhỏ ở tầng bảy, nơi rèm cửa luôn buông xuống như hàng mi khép chặt
của một kẻ mất ngủ lâu năm. Trên bàn làm việc là chiếc laptop cũ, một tách cà
phê luôn nguội và một cái đồng hồ đã đứng kim ở 3 giờ 47 phút từ năm ngoái.
Không ai hỏi tại sao – bởi chẳng ai đến cả. Anh là “GhostType”
– cái tên lặng lẽ trong các diễn đàn ẩn danh, nơi người ta trả tiền để nhờ
anh viết những điều họ không dám nói. “Xin
lỗi vì đã phản bội.” “Em
chưa bao giờ ngừng yêu anh.” “Hãy
giả vờ là em viết, đừng thay đổi văn phong.” Elliot không bao
giờ hỏi lại. Anh chỉ viết, nhận tiền, và im lặng như chính cách mà những dòng
thư đó ra đời. Có người cần sự dối trá dịu dàng. Có người cần sự thật tàn nhẫn.
Với anh, không quan trọng – mọi lời đã được “chọn để nói ra”, đều mang một ý
nghĩa nhất định. Vào một chiều mưa,
Elliot nhận được email với tiêu đề lạ: “Tôi
không biết anh là ai. Nhưng tôi cần anh giúp tôi xin lỗi một người đàn ông.” Kèm theo là một
chuỗi tin nhắn ngắn, không đầu không đuôi – chỉ vài câu đứt đoạn như nhật ký: “Anh
ấy xứng đáng được biết…” “Tôi
đã lặng thinh quá lâu.” “Nếu
tôi nói, anh ấy sẽ đau. Nhưng nếu tôi không nói, tôi còn đau hơn.” Ký tên: Mira
. Elliot đánh máy
trong ánh đèn bàn mờ nhạt. Anh tạo nên một lá thư – nửa thú nhận, nửa xoa dịu.
Giọng điệu dịu dàng, đẫm sương. Anh thậm chí thấy tay mình run nhẹ ở câu kết: “Em
xin lỗi vì đã chọn im lặng. Nhưng sự im lặng đó không có nghĩa là không yêu anh.” Khi gửi lại bản thảo,
Mira không phản hồi gì. Chỉ ba ngày sau,
Mira gửi thêm những dòng mới – nhưng không bình luận gì về bức thư trước: “Anh
có tin, có những lời nói dối xuất phát từ tình yêu không?” “Anh
có từng thấy... một người tự tha thứ cho mình chưa?” Elliot bắt đầu thấy
mình lạ – anh đọc lại thư cũ của khách hàng trong thư viện cá nhân. Một dòng
trong thư của Mira giống hệt đoạn kết trong một bức thư mà chính anh từng viết…
cho một người đàn ông tên Lucas, cách đây hơn một năm. Elliot mở hồ sơ
cũ. Lucas – khách hàng lạnh lùng, thuê anh viết thư chia tay người yêu. “Hãy
viết như thể tôi không đủ can đảm để làm tổn thương cô ấy lần nữa. Nói rằng
tôi từng yêu, nhưng giờ tôi không thể.” Elliot nhớ rõ, vì
đó là lần hiếm hoi anh cảm thấy… tội lỗi. Dòng thư lạnh đến mức chính anh
cũng tự hỏi: nếu người nhận là thật lòng yêu – liệu họ có sống sót sau khi đọc?
Elliot cố liên hệ
lại Mira, nhưng email gửi đi không bao giờ nhận được phản hồi. Anh tìm kiếm tên
“Mira”, “Lucas” qua những nguồn mở – cuối cùng, một dòng tin cũ hiện lên: “Một
cô gái tên Mira T. qua đời sau vụ tai nạn giao thông, ngày 28 tháng 3 năm trước.” Elliot ngồi bất động.
Những dòng email gần đây… ai gửi? Lucas. Elliot tìm đến anh
ta qua địa chỉ giao hàng cũ trong hồ sơ thanh toán. Một quán cà phê cũ kỹ –
nơi Lucas đang ngồi chờ, như thể đã biết trước cuộc gặp này. Lucas nhìn Elliot,
không tức giận, không ngạc nhiên. Chỉ là ánh nhìn… mệt mỏi. “Tôi
là người gửi email. Những dòng Mira từng viết – tôi giữ lại hết. Nhưng tôi
không thể tự đọc chúng như cô ấy từng viết. Tôi cần anh viết lại – bằng bàn
tay đã chia cắt chúng tôi.” Elliot không nói
được gì. Cổ họng đắng chát. Lucas đặt một
phong bì lên bàn. “Một
năm trước, tôi thuê anh chia tay cô ấy. Chính lá thư anh viết khiến Mira ra
đi. Tôi không trách – vì tôi đã chọn. Nhưng giờ tôi muốn hỏi lại: Nếu
là anh, anh có viết lại lời xin lỗi cho chính mình không?” Câu hỏi như một cú
đấm vào tim Elliot. Tối hôm đó, Elliot
ngồi trước laptop. Không có đơn hàng, không hợp đồng. Chỉ có ánh đèn bàn, tờ
giấy trắng, và cái tên: Mira. Lần đầu tiên, anh
viết như người cầu xin được tha thứ. “Tôi
là kẻ đã mượn bàn phím làm dao. Tôi đã viết ra thứ ngăn cách hai con người.
Tôi không đủ tư cách để xin lỗi, nhưng tôi cần được thành thật một lần trong
đời.” Anh gửi thư đến địa
chỉ email của Mira – giờ đã bị vô hiệu hóa. Ba ngày sau, trong
hộp thư đến của Elliot có một tin nhắn không tên, không nội dung, không người
gửi. Chỉ là một tệp đính kèm. Lá thư đầu tiên
Elliot từng viết – không chỉnh sửa. Có ai đó đang lưu
giữ. Có ai đó vẫn đọc. Và có lẽ họ điều hiểu: “Và dù là sự thật hay lời dối
trá – một khi đã cố ý nói ra, thì nó mãi mãi mang ý nghĩa.” |
0 Nhận xét