“The past of a villain... is just a story no one ever wanted to
hear.” - “Quá khứ của kẻ phản diện… chỉ là câu chuyện mà người đời chưa bao giờ
chịu lắng nghe.”
|
The Traitor of Delphos
In the heart of
Delphos — a city-state nestled against the sacred slopes of Mount Parnassos,
where the whispers of Apollo still echoed through dreams — people spoke of a
name that could still the wind itself: Theon. He was once hailed
as “The Spear of Light,” a brilliant general who led Delphos to glory in
battle. But after one blood-moon night, he was accused of treason. The blood
of Prince Themiston had barely dried on his royal robe when blades turned on
Theon. Execution would’ve been too merciful. Instead, he was exiled to the
wild mountains, where restless spirits were said to wander without peace. Years later, a
stranger cloaked in black entered Delphos. His eyes were deep-set, his jaw
sharp, his hair dark like scorched earth. He sought shelter beneath the
temple of Apollo. Children fled at his approach. The elderly whispered, “The
gods should not be disturbed by ghosts.” At the town square,
a corpse was found: Philon, the chief guard who once sentenced Theon, was
impaled by an ancient spear — the kind only the old royal army had used. No
trace of the killer remained, except for a coin marked with the crest of
Theon’s former regiment. Amid the chaos, a
woman returned: Cassandra, priestess of the temple of Athena, once Theon’s
beloved. When she heard he was alive, her heart skipped a strange beat. She
had seen him once, kneeling beside the prince’s corpse, his hands trembling,
his eyes hollowed with devastation. Yet she had never believed he was guilty. That night, in a
cold stone chamber beneath the mountain, Cassandra found the stranger. “Did you come back
for blood?” she asked. Theon — now hiding
under the name Elyon — simply smiled. “No. I came back for the truth. For the
memories you all chose to bury.” At the grand hall
of the city, a celebration was held to mark the anniversary of an old
victory. But beneath the torchlight, a nightmare awoke. Elyon infiltrated the
palace — not to kill, but to hand Cassandra a small box and ask her to
deliver it to the queen herself. Inside was a
message carved in dried blood — written by Prince Themiston in his final
moment. “It wasn’t Theon. I
took my own life. To avoid a forced marriage to the Spartan princess I did
not love. Forgive my brother — who now bears my sin...” No one believed it.
Except Cassandra. Her heart clenched. Theon had borne death in place of a
foolish love. He had been betrayed by the royal family, deceived by his sworn
brother — Philon, who had staged the entire tragedy out of jealousy. Cassandra stood
before the council. She drove a blade into her own hand — her blood falling
onto the prince’s carving. A blinding light consumed the script — Apollo had
accepted her offering, and with it, revealed the truth. The ground
trembled. The stone statue of the prince inside the temple of Athena cracked
open, revealing a hidden chamber filled with letters and journals — all proof
of the royal family’s guilt, and Philon’s deception. Delphos was shaken.
The liars were cast down. Theon stepped out of the shadows. But he did not
return as a general, nor claim any glory. On the summit of
Mount Parnassos, where the wind sounded like the songs of memory, Theon stood
alone, gazing down at the city. Cassandra was beside him, her eyes no longer
filled with tears — only regret. “Will you forgive
them?” she asked. Theon said nothing.
He only looked up at the night sky, where the stars seemed to form the shape
of a kneeling warrior. “The past of a
villain... is just a story no one ever wanted to hear.” |
Kẻ Phản Bội Thành Delphos
Trong lòng thành
Delphos – một thị quốc tựa lưng vào rặng Parnassos thiêng liêng, nơi tiếng
thì thầm của thần Apollo vẫn còn vang vọng trong những giấc mộng – người ta
truyền tai nhau về một cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi, gió cũng ngừng thổi:
Theon. Hắn là kẻ từng được
tôn vinh là “Ngọn giáo của ánh sáng”, tướng quân tài hoa từng đưa Delphos đến
vinh quang trong chiến trận. Nhưng chỉ sau một đêm trăng máu, hắn bị kết tội
phản quốc, máu của hoàng tử Themiston còn chưa khô trên cẩm bào thì lưỡi dao
đã chĩa về phía hắn. Hắn không bị hành quyết – điều đó quá nhân đạo. Thay vào
đó, hắn bị đày đến ngọn núi hoang, nơi linh hồn lang thang không yên nghỉ. Một ngày sau nhiều
năm, một người lạ mặt đội áo choàng đen bước vào Delphos. Mắt sâu, cằm rắn,
mái tóc sẫm như đất bị thiêu, hắn xin tá túc dưới chân đền thờ Apollo. Trẻ
con bỏ chạy khi hắn đi qua. Người già thì thì thầm: “Thần thánh không nên bị
làm phiền bởi bóng ma”. Tại quảng trường,
một xác chết được phát hiện: cảnh sát trưởng Philon, người từng kết án Theon,
bị xiên bởi một mũi giáo cổ – loại mà chỉ quân đội hoàng gia cũ sử dụng. Kẻ
sát nhân không để lại dấu vết, ngoại trừ một đồng xu khắc biểu tượng của quân
đội thời Theon. Trong chốn hỗn loạn,
một người phụ nữ trở lại: Cassandra, nữ tu từ đền Athena, người xưa kia từng
là người tình của Theon. Khi biết tin hắn sống, trái tim cô đập một nhịp lạ kỳ.
Nàng từng chứng kiến khoảnh khắc Theon quỳ gối trước thi thể hoàng tử, tay hắn
run bần bật, mắt không giấu được sự tàn lụi. Nhưng nàng chưa bao giờ tin hắn
là hung thủ. Cassandra tìm đến
người lạ trong đêm mưa, nơi căn phòng đá lạnh dưới chân núi. “Anh đã trở lại vì
máu?” nàng hỏi. Theon – giờ đây ẩn
dưới cái tên giả Elyon – chỉ mỉm cười. “Không. Anh trở lại vì sự thật. Vì ký ức
mà tất cả các người đã chôn sống.” Tại hội trường
thành phố, một buổi lễ kỷ niệm chiến thắng năm xưa diễn ra, nhưng dưới ánh
sáng của lửa đuốc là một cơn ác mộng trồi dậy. Elyon đột nhập vào cung điện –
không để giết ai – mà để trao một chiếc hộp nhỏ cho Cassandra, nhờ nàng trao
tận tay cho nữ vương. Bên trong là một
đoạn văn khắc bằng máu cũ, do chính hoàng tử Themiston viết trong khoảnh khắc
cuối cùng. “Không phải Theon.
Chính ta... đã tự kết liễu đời mình. Để không bị ép cưới công chúa của Sparta
mà ta không yêu. Xin tha lỗi cho người anh ta – kẻ mang tội thay ta...” Không ai tin. Trừ
Cassandra. Trái tim nàng thắt lại. Theon đã mang cái chết thay cho một tình
yêu mù quáng của hoàng tử. Hắn bị phản bội bởi chính hoàng gia, bị lừa bởi
người anh kết nghĩa – Philon – kẻ dựng nên cả vở kịch, vì ghen tỵ với Theon. Cassandra đứng trước
hội đồng. Nàng rút thanh dao cắm vào chính tay mình – máu nàng nhỏ xuống mảnh
khắc của hoàng tử. Một thứ ánh sáng chói lòa bao phủ mảnh giấy – Apollo chấp
nhận sự hiến tế, trả lại ánh sáng cho sự thật. Mặt đất rung chuyển.
Bức tượng đá của hoàng tử trong đền Athena nứt vỡ, để lộ một căn hầm ẩn chứa
toàn bộ thư tín, nhật ký – bằng chứng của tội lỗi từ hoàng tộc và Philon. Delphos rúng động.
Những kẻ dối trá bị hạ bệ. Theon bước ra từ bóng tối. Nhưng hắn không trở lại
thành tướng, không nhận vinh quang. Trên đỉnh núi
Parnassos, nơi gió thổi như tiếng hát của quá khứ, Theon một mình nhìn xuống
thành phố. Cassandra đứng cạnh hắn, ánh mắt không còn lệ, chỉ còn tiếc nuối. “Anh có tha thứ
cho họ không?” nàng hỏi Theon không đáp.
Chỉ ngước lên bầu trời đêm, nơi các vì sao xếp thành hình một chiến binh quỳ
gối. “Quá khứ của kẻ phản
diện… chỉ là câu chuyện mà người đời chưa bao giờ chịu lắng nghe.” |
0 Nhận xét