Ashes of the Divine

 

“Do not invoke gods to do what your own heart desires. No deity commands us. Only we — and our choices” – “Đừng nhân danh thần linh để làm điều mà chính trái tim mình muốn. Không có vị thần nào ra lệnh cho chúng ta cả. Chỉ có chúng ta – và lựa chọn.”

Ashes of the Divine

 

The wind from the North swept across the desolate plains of Rávendor, carrying the scent of rusted iron and whispers of death. Atop a black stone-covered hill, Elric knelt before a circle of blood. In his hand was the sacred sword, and his eyes blazed like someone who had just touched salvation. Blood had been spilled. The last of them were dead. The prophecy was about to be fulfilled.

“Elric,” Lysenne croaked from the cold sacrificial pillar, where she was bound in silver chains, “if you’re truly following the command of a god… then why does it take human blood to prove it?”

Elric did not answer. His heart pounded like war drums, and his memories burned backward — not the memories of a devout, but of a man.

Elric had once been called “The Child of the Divine Mark.” He was found in the ashes of a village burned to the ground during a purge against heresy. On his chest was a scar in the shape of a flame — a sign of being chosen by the Thirteenth, a god without form, who existed only in dreams and the screams inside Elric’s head.

The priests taught Elric that the world was rotten with godless men. Their blood was the key to open the gate that would bring the divine into rebirth. He was raised with scripture, with steel — and with the god’s voice whispering nightly in his ear: “Cleanse them, and you will be led into the light.”

On his march toward Rávendor, Elric’s army was swallowed by a firestorm in the Cindel Woods. When he awoke, he found himself on a straw bed, inside a humble hut, his head bandaged, his memory wiped clean.

“Who are you?” a gentle female voice asked, like summer breeze.

“I... don’t remember.”

“Then from now on, you’ll be Ash — the ashes of what once was,” the girl said. Her name was Lysenne.

Elric — now Ash — lived in the village of Mornveil, a quiet place where no god was worshipped. He learned to till soil, mend roofs, and laugh. Nightmares still came — blood, fire, heads falling to the earth — but every time he woke in fear, Lysenne would place her hand on his chest and whisper: “Just a dream.”

One night, when she found him frozen before the forge, hands trembling, Lysenne asked, “Were you a soldier once?”

“I don’t know,” he replied. “Only... fire. So much fire.”

Then one day, a black-robed priest arrived at the village gate, bearing the sword Elric had once used to kill hundreds.

“Where is the Divine Heir of the Thirteenth?” the priest bellowed.

Memories surged back like floodwaters through a broken dam.

Elric screamed, clutching his head, his eyes wild with madness. In his mind, the “god” returned like the toll of a funeral bell:

“Rise. The rite is not yet complete.”

On the summit of Rávendor, Lysenne was bound to a stone pillar. Around her burned a circle of fire, drawn with the blood of innocents in the shape of the sacred flame. Elric knelt. In his hands, the sword — the instrument to unlock the gates of the divine, as foretold.

Winds howled. The sky turned crimson like an open wound.

“Elric,” Lysenne looked at him, tears streaking down her bruised cheeks. “You were once a man. You were Ash. You knew how to love.”

“Silence!” — Elric screamed, his voice shaking — “My god will come… He needs blood...”

He raised the sword.

Lysenne’s blood dripped onto the stone.

Silence.

Then… the sky split with a blaze. The earth trembled. A streak of light tore through the heavens.

Elric laughed like a madman: “He’s here… HE’S HERE!”

But nothing came.

Only wind. And the echo of his own bitter laughter.

No god. No voice. No glory.

Only a man — full of ambition, hiding in the shadow of a deity he made up.

Elric collapsed, blood on his hands. Lysenne — barely breathing — whispered:

“There was never a god commanding you... Only you refusing to take responsibility.”

The fire died. The blood circle dried.

Elric crawled to her side, tears streaming from his eyes. “I killed them all… for a voice… that was just me.”

The sky grayed. The light withdrew. All fell silent like the night after a funeral.

A year later, people in the southern regions spoke of a nameless wanderer who helped without asking for thanks. He repaired homes, tended the wounded, but never spoke.

He only left behind a single line, carved into wood, stone, or walls wherever he passed:

“Do not invoke gods to do what your own heart desires. No deity commands us. Only we — and our choices.”

And some say, every time they read those words… they felt a strange sorrow — like standing amid ashes that had not yet cooled.

Tro Than Của Đức Tin

 

Gió từ phương Bắc thổi qua vùng đồng hoang Rávendor mang theo mùi sắt gỉ và lời thì thầm chết chóc. Trên đỉnh một ngọn đồi phủ đá đen, Elric quỳ gối trước vòng tròn máu. Tay cầm thanh kiếm thần, ánh mắt hắn rực sáng như người vừa chạm đến sự cứu rỗi. Máu đã đổ. Những người cuối cùng đã chết. Lời tiên tri sắp thành hiện thực.

“Elric,” Lysenne khàn giọng từ cột tế đá lạnh buốt, nơi cô bị trói bằng xích bạc, “nếu ngươi thật sự đang làm theo lệnh thần… thì sao lại cần máu người để chứng minh điều đó?”

Elric không trả lời. Trái tim hắn đập như trống trận, ký ức đang cháy ngược lại – nhưng không phải ký ức của một kẻ mộ đạo, mà là của một con người.

Elric từng được gọi là "Đứa trẻ mang dấu ấn thiêng". Hắn được nhặt lên từ đống tro tàn của một ngôi làng bị thiêu rụi trong cuộc thanh trừng tà giáo. Trên ngực hắn có một vết sẹo hình ngọn lửa – bằng chứng cho sự lựa chọn của   Đấng Thứ Mười Ba  , vị thần không có hình thể, chỉ tồn tại qua những giấc mơ và tiếng gào trong đầu hắn.

Các tu sĩ dạy Elric rằng thế giới này mục ruỗng bởi những kẻ vô thần. Máu họ là chiếc chìa khóa mở cánh cổng cho đấng thiêng liêng tái sinh. Hắn lớn lên cùng giáo lý, cùng lưỡi kiếm – và giọng nói của thần mỗi đêm thì thầm bên tai hắn:  “Thanh tẩy chúng, và ngươi sẽ được dẫn vào ánh sáng.”

 

Trên hành trình đến Rávendor, đoàn quân của Elric bị cuốn vào một cơn bão lửa giữa rừng Cindel. Khi tỉnh lại, hắn thấy mình nằm trên giường rơm, trong một túp lều đơn sơ, đầu được băng bó, ký ức trắng xóa.

“Anh là ai?” một giọng nữ hỏi, dịu dàng như gió mùa hạ.

“Tôi... không nhớ.”

“Vậy thì từ giờ, anh là  Ash  – tro tàn của điều cũ kỹ,” cô gái nói. Tên cô là   Lysenne  .

Elric – giờ là Ash – sống ở làng Mornveil, một nơi yên bình không thờ bất kỳ thần linh nào. Hắn học cách cày đất, vá mái nhà, và cười. Những cơn ác mộng vẫn đến – máu, lửa, đầu người rơi xuống đất – nhưng mỗi lần tỉnh dậy, Lysenne lại đặt tay lên ngực hắn, khẽ nói: “Chỉ là giấc mơ.”

Có đêm, khi nhìn thấy Elric ngồi bất động trước lò rèn, tay run, Lysenne hỏi: “Anh từng là chiến binh sao?”

 

“Tôi không biết,” hắn đáp. “Chỉ thấy... lửa. Rất nhiều lửa.”

Rồi một ngày, một gã tu sĩ áo đen xuất hiện nơi cổng làng. Hắn mang theo thanh kiếm Elric từng dùng để giết hàng trăm người.

“Thánh tử của Đấng Thứ Mười Ba đang ở đâu?” hắn gầm lên.

Ký ức trỗi dậy như nước lũ phá đê.

Elric gào lên, tay ôm đầu, mắt hóa điên dại. Trong đầu hắn, tiếng của “Thần” vang vọng như tiếng chuông đám tang:

 “Đứng lên. Lễ tế vẫn chưa hoàn thành.”

Trên đỉnh Rávendor, Lysenne bị trói vào cột đá. Xung quanh là vòng lửa, máu kẻ vô tội vẽ thành biểu tượng ngọn lửa thiêng. Elric quỳ gối. Trên tay hắn là thanh kiếm –   công cụ mở cánh cổng thần giới   như lời khải thị.

Gió gào rú. Bầu trời đỏ quạch như vết thương hở.

“Elric,” Lysenne nhìn hắn, nước mắt chảy qua gò má bầm tím. “Anh từng là người. Anh từng là Ash. Anh từng biết thương.”

“Im đi!” – Elric hét lên, nhưng giọng run rẩy. – “Thần của ta sẽ đến… Ngài cần máu...”

Hắn vung kiếm.

Máu Lysenne nhỏ xuống đất đá.

Im lặng.

Rồi... trời rạch một đường sáng. Đất rung. Một luồng ánh sáng xé toạc không trung.

Elric cười như kẻ loạn trí: “Ngài đến rồi… NGÀI ĐẾN RỒI!”

Nhưng không có gì cả.

Chỉ có   gió. Và tiếng cười hoang hoải của chính hắn. 

Không thần linh. Không giọng nói. Không vinh quang.

Chỉ là   một con người – đầy tham vọng, nấp dưới cái bóng của một đấng mà hắn tưởng tượng ra. 

Elric gục ngã, bàn tay đầy máu. Lysenne – dù hấp hối – vẫn cố thở:

“Không có thần nào sai khiến anh... Chỉ có chính anh chọn không muốn chịu trách nhiệm.”

Lửa lụi tàn. Vòng máu khô lại.

Elric bò đến bên cô, đôi mắt ướt nhòe. “Tôi đã giết tất cả… Vì một giọng nói... chỉ là chính tôi.”

Bầu trời xám xịt. Ánh sáng rút lui. Tất cả im lặng như đêm sau tang lễ.

Một năm sau, người dân vùng phía Nam đồn rằng có một người đàn ông lang thang không tên, giúp đỡ ai cũng không đòi trả ơn. Anh sửa nhà cho người nghèo, cứu người bị thương, nhưng chưa bao giờ nói chuyện.

Chỉ để lại một dòng chữ trên gỗ, đá, hay vách tường mỗi khi rời đi:

 “Đừng nhân danh thần linh để làm điều mà chính trái tim mình muốn. Không có vị thần nào ra lệnh cho chúng ta cả. Chỉ có chúng ta – và lựa chọn.” 

Và có người nói, mỗi lần đọc những dòng chữ đó… họ cảm thấy một nỗi buồn rất lạ – như đứng giữa những tro tàn chưa kịp nguội.

 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét