“You might be useless in your world, but extremely important in
someone else's world - Có thể bạn là một kẻ vô dụng trong thế giới của mình,
nhưng lại là một người cực kỳ quan trọng trong thế giới của người khác”
|
The Star Picker The night sky in
Auroria city was always full of stars. A modern, glamorous, and
never-sleeping city. Under the flickering neon lights, people rushed past
each other, no one noticing a small boy standing quietly in a dark corner of
the street. That was Ducas, an anonymous, useless person in the eyes of the
world. He lived in a tiny, lonely apartment. Ducas had a strange hobby that
no one knew: every night, he climbed to the top of the city's tallest
building, gazed at the starry sky, dreaming of touching them even once. One night, when
Ducas climbed onto his familiar rooftop, he discovered a strange, small
glowing object lying on the edge of the railing. As he approached, he
realized it was a black stone, as dark as if it were made from endless
darkness. On the stone was engraved a mysterious line: "Only those who
are useless in their world are the most important in my world." Ducas was curious,
but then he shook his head, mocking himself. "It's probably just a prank
someone left behind," he thought, quickly shoved the stone into his
pocket, and forgot about it. The next day, a
strange girl appeared at Ducas's apartment door. The girl had snow-white
skin, deep blue eyes like the vast ocean, and introduced herself as Stella,
from "the world beyond the sky." Stella said she was looking for a
special person, someone who could save her world from the risk of
destruction. Ducas was stunned, laughing bitterly: "You must have the
wrong person. I can't even save myself, let alone your world." But Stella looked
at him seriously, her eyes shining with unwavering belief: "Because
you're useless here, you're the most important person elsewhere. That's the
oldest prophecy in our world." Ducas was silent,
recalling the mysterious line on the stone yesterday. A strange feeling
welled up inside him. Stella led Ducas to
her world through a secret passage on the roof of the tallest building in the
city. He was overwhelmed as he stepped into a world filled with sparkling
stars, cities floating in space, connected by bridges of light. The two
continued towards the tallest and brightest tower in the city without
noticing something following behind. Ducas quickly
realized his mission: he had to place the mysterious stone into the core of
the dying star. He slowly took the black stone from his pocket and placed it
into the core of the dying star. A gentle suction lifted the stone into the
empty space on the star. But then, nothing happened. The star still emitted
weak, desperate rays of light. The two looked at
each other in surprise, Ducas suddenly frowned and said: "I knew it, a
useless guy like me can't help anything," then turned and walked away.
Stella was about to chase after him when a creature like a small black cat
suddenly darted past her, jumped onto the star. Before they could react,
countless tentacles grew from the cat's mouth, grabbed the stone, and opened
a space portal that sucked in everything, including the two of them. In that dark space,
Ducas saw the lonely nights he used to look up at the sky, wondering what the
true meaning of his life was. He had thought he was useless, meaningless, but
at this moment, a strong desire to protect the only thing that ever made him
feel special—the light from the stars—surged within him. Ducas closed his
eyes, letting himself fall freely into the endless darkness, searching
instinctively. A faint light emitted from his chest—the stone was responding
to the deep belief in Ducas's heart. The stone suddenly glowed, a dazzling
light enveloping him. Ducas merged with the light, becoming a brilliant star,
pushing back the darkness, reviving the central star. Stella's world shone
brightly again, revived in the astonishment of everyone. Ducas woke up on
his familiar rooftop, as if he had just had a long dream. The city of Auroria
was still noisy below, no one knowing he had just saved a distant world. But
Ducas was no longer useless. He had found his true meaning, even if no one
else knew. Since then, every
night Ducas still climbed onto the rooftop, looked up at the starry sky, and
smiled gently. He realized that, though small, anonymous, and useless in the
eyes of this world, he was still a bright star in the world of those who
believed in him. In the Auroria sky,
a small star just flashed gently, as a tribute to the little star picker.
Ducas never knew for sure if it was real or a dream, but he understood:
"You might be useless in your world, but extremely important in someone
else's world." |
Người
Nhặt Sao Bầu trời về đêm ở
thành phố Auroria luôn đầy sao. Một thành phố hiện đại, hào nhoáng và không
bao giờ ngủ. Dưới ánh đèn neon lập lòe, những con người hối hả đi qua nhau,
không ai để ý đến một chàng trai nhỏ bé đứng lặng lẽ bên góc đường tối tăm.
Đó là Ducas, một người vô danh, vô dụng trong mắt cả thế giới. Anh sống trong
một căn hộ bé nhỏ, đơn độc, Ducas có một sở thích kỳ lạ mà không ai biết: mỗi
tối, anh đều leo lên nóc tòa nhà cao nhất thành phố, ngắm nhìn bầu trời sao,
mơ ước được chạm vào chúng dù chỉ một lần. Một đêm nọ, khi Ducas
trèo lên sân thượng quen thuộc, anh phát hiện một vật thể nhỏ phát sáng kỳ lạ
nằm trên mép lan can. Khi tiến lại gần, anh nhận ra đó là một viên đá màu
đen, tối mịch như thể được làm từ bóng tối vô tận. Trên viên đá có khắc một
dòng chữ bí ẩn: “Chỉ người nào vô dụng trong thế giới của mình, mới là người
quan trọng nhất trong thế giới của ta.” Ducas tò mò, nhưng
rồi anh lắc đầu tự giễu mình. “Chắc chỉ là trò đùa ai đó bỏ quên thôi”, anh
nghĩ thầm, nhét vội viên đá vào túi áo và quên lãng đi. Ngày hôm sau, một
cô gái xa lạ xuất hiện trước cửa căn hộ của Ducas. Cô gái có làn da trắng như
tuyết, đôi mắt xanh biếc như đại dương mênh mông, tự giới thiệu mình tên là
Stella, đến từ “thế giới bên kia bầu trời”. Stella nói rằng cô đi tìm một người
đặc biệt, một người có thể cứu thế giới của cô khỏi nguy cơ bị hủy diệt. Ducas
ngẩn người, cười khổ: "Chắc cô nhầm người rồi. Tôi chẳng thể cứu nổi bản
thân mình nữa là cứu thế giới của cô". Nhưng Stella
nghiêm túc nhìn anh, trong đôi mắt đó ánh lên một niềm tin mãnh liệt:
"Chính vì anh vô dụng ở đây, anh mới là người quan trọng nhất ở nơi
khác. Đó là lời tiên tri cổ xưa nhất ở thế giới chúng tôi”. Ducas im lặng, nhớ
lại dòng chữ bí ẩn trên viên đá hôm
qua. Một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng anh. Stella dẫn Ducas đến
thế giới của cô bằng một lối đi bí mật trên nóc tòa nhà cao nhất thành phố.
Anh choáng ngợp khi bước vào một thế giới đầy những vì tinh tú lấp lánh, những
thành phố lơ lửng giữa không gian, nối với nhau bằng cầu ánh sáng, hai người
tiếp tục đi về phía tòa tháp cao nhất và sáng nhất thành phố mà không phát hiện
phía sau có gì đó đang bám theo. Ducas nhanh chóng
nhận ra nhiệm vụ của mình: anh phải đặt viên đá bí ẩn - vào lõi ngôi sao chết.
Anh từ từ lấy viên đá đen nhẻm từ trong túi đặt vào lõi ngôi sao đang hấp hối,
một lực hút nhẹ nhàng nâng viên đá vào đúng chỗ trống trên ngôi sao,.. Nhưng
sau đó, không chuyện gì xảy ra cả,.. Ngôi sao vẫn phát ra những tia sáng yếu ớt,
tuyệt vọng. Hai người nhìn sau
ngạc nhiên, Ducas bỗng trầm mặt nói: “ Tôi biết ngay mà, một tên vô dụng như
tôi thì giúp được gì chứ”, rồi quay người bỏ đi. Stella vừa định đuổi theo
thì không biết từ đâu một sinh vật như một chú mèo đen nhỏ lướt qua mặt cô nhảy
chồm lên ngôi sao, hai người chưa kịp phản ứng thì vô số xúc từ trong miệng
chú mèo mọc ra túm lấy viên đá rồi mở ra một cổng không gian hút vào mọi thứ,
kể cả hai người cũng bị cuốn theo vào trong không gian tối. Trong không gian tối
tâm ấy, Ducas nhìn thấy những đêm cô đơn anh từng ngước nhìn lên bầu trời, tự
hỏi ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình là gì. Anh đã từng nghĩ mình vô dụng,
vô nghĩa, nhưng ngay lúc này, cảm giác mãnh liệt muốn bảo vệ điều duy nhất từng
khiến anh cảm thấy đặc biệt—ánh sáng từ những ngôi sao—bùng lên mãnh liệt. Ducas nhắm mắt lại,
để bản thân rơi tự do vào bóng tối vô tận, tìm kiếm theo trực giác. Một tia
sáng yếu ớt phát ra từ lồng ngực anh—viên đá đang đáp lại niềm tin sâu thẳm
trong trái tim Ducas. Viên đá bỗng phát sáng, ánh sáng chói lòa bao phủ lấy
anh. Ducas hòa làm một với ánh sáng, trở thành một ngôi sao rực rỡ, đẩy lùi
bóng tối, hồi sinh lại ngôi sao trung tâm. Thế giới của Stella bừng sáng rực
rỡ trở lại, hồi sinh trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người. Ducas tỉnh lại
trên sân thượng quen thuộc, như thể vừa trải qua một giấc mơ dài. Thành phố
Auroria vẫn ồn ào bên dưới, không ai biết anh vừa cứu cả một thế giới xa xôi.
Nhưng Ducas không còn là người vô dụng nữa. Anh đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của
mình, dù chẳng ai khác biết đến. Kể từ đó, mỗi đêm Ducas
vẫn leo lên sân thượng, ngước nhìn bầu trời sao, mỉm cười nhẹ nhàng. Anh nhận
ra rằng, dù nhỏ bé, vô danh và vô dụng trong mắt thế giới này, anh vẫn luôn
là một ngôi sao sáng trong thế giới của những người tin tưởng vào anh. Trên bầu trời
Auroria, một ngôi sao nhỏ vừa lóe sáng nhẹ nhàng, như một lời tri ân với người
nhặt sao nhỏ bé. Ducas không bao giờ biết chắc chắn đó là thực hay mơ, nhưng
anh hiểu rằng: "Có thể bạn là một kẻ vô dụng trong thế giới của mình, nhưng
lại là một người cực kỳ quan trọng trong thế giới của người khác". |
0 Nhận xét