|
The
Dream of Watercolors Elias Thorne, a
young architect with a perpetually thoughtful look in his eyes, lived in an
attic apartment overlooking the old rooftops of the city. He loved the
silence of the early morning, when the first rays of sunlight pierced through
the thin mist, tinting the mossy stone walls. Elias's work demanded precision
and meticulous attention to every millimeter on the drawings, and he always
completed them flawlessly. His life, from the outside, was a series of organized
and successful days. One late weekend
afternoon, Elias wandered through an old antique market. Among the
dust-covered items of time, he came across an old box of watercolors, the
color pans dry and cracked but still retaining their hidden brilliance. A
vague memory flashed through Elias's mind – images of tiny fingers clumsily
dipping into the colors, cheerful laughter – but then quickly vanished like
smoke. He bought the box of colors, a rare impulsive decision in his
carefully planned life. That evening, he tried mixing the colors on paper.
The streaks of color were blotchy, without any shape. He felt a bit annoyed
by this lack of control, an unfamiliar feeling. The seaside resort
complex project that Elias was in charge of entered a crucial phase. He worked
day and night, the detailed drawings piled up on his desk. Olivia, an
energetic colleague and also a friend, often stopped by his desk, bringing
coffee and lighthearted small talk. One time, she saw the box of watercolors
on Elias's bookshelf. "Oh, you paint
too?" Olivia asked, surprised. "I love painting with watercolors,
it's so relaxing." Elias just smiled faintly, "Oh, just bought it
to play around a bit." Olivia didn't notice
the awkwardness in his voice. She excitedly talked about the weekend painting
workshops she attended, about the feeling of freedom when letting colors lead
the way. Elias listened, partly curious, partly feeling an invisible wall
rising in his heart. The important
project presentation took place before the board of directors and investors.
Everything went smoothly until the company's chairman, a man with a stern
appearance, suddenly made a request: "We want to see a quick hand-drawn
sketch, right here, showing the overall idea of the internal landscape space.
No need to be too detailed, just capture the 'soul' of the place." Silence filled the
room. Colleagues looked at Elias expectantly. He was the lead architect, the
one who understood this project better than anyone. Sketching a quick idea
was a basic skill. But when Elias picked up the pencil, facing the blank
sheet of paper, a strange sense of emptiness took over him. His hand
trembled. The complex architectural lines he could easily draw on the
computer now seemed so far away. He tried to visualize, but all that appeared
in his mind were chaotic patches of color, overlapping like a nightmare. Whispers began to
rise. The chairman frowned. Olivia looked at him worriedly. Elias felt his
face flush. Why? Why was such a simple task impossible for him? He was a
talented architect, wasn't he? His always perfect facade of confidence was
now cracking terribly. In a moment of
extreme panic, Elias's eyes accidentally glanced at his briefcase. And then,
like a lightning bolt in the night, he remembered the old box of watercolors
at home. The image of the dry, cracked color pans suddenly came to life. The
forgotten memory from scene 1 suddenly rushed back more clearly: not
laughter, but harsh scolding, torn drawings, and the stern words: "You
have no talent for painting! Don't waste time on useless things!". It
was the voice of his father, a father who always set high expectations and
never acknowledged the clumsy efforts of little Elias. A painful but clear
truth dawned on Elias. The childhood psychological trauma, seemingly buried
under the facade of success and control, was actually still smoldering. It
didn't disappear, just mutated and hid, only to erupt at unexpected moments,
like right now, when he was asked to express creativity freely and without
constraints.
Taking a deep breath,
Elias put down the pencil. He looked up at the chairman, his eyes no longer
panicked but instead filled with a strange calmness. "Sir,"
Elias said evenly, "I believe that the 'soul' of a space is not just in
the precise architectural lines, but also in the emotions it evokes. And
sometimes, those emotions are best expressed not with a pencil, but with
colors." Then, to everyone's
surprise, Elias opened his briefcase. Inside, instead of professional drawing
rolls, was the box of watercolors he bought at the old market, along with a
few sheets of A4 paper he happened to bring after his failed attempt to
paint. Without hesitation,
Elias dipped his fingers into the water, then into the revived color pans. He
began to move his fingers across the paper. Not architectural lines, but
blotchy, abstract streaks of color. The blue of the sea, the yellow of the
sun, the green of the trees... the patches of color blended together, without
any rules, but evoked a strong sense of freedom, openness, and the
tranquility of a seaside resort. The silence in the
meeting room now had a different tone, no longer tense anticipation, but
breathless attention. When Elias stopped,
on the paper was an abstract but vibrant watercolor painting. The company's
chairman was silent for a long moment, his eyes fixed on the painting. Then
he slowly nodded, a rare smile appearing on his lips. "Sometimes,"
he said in a warm voice, "the imperfect things touch people's hearts the
most deeply. I've seen the 'soul' we were looking for." The project was
approved smoothly. But what was more important to Elias was not the success
at work. The moment of facing the blank paper and the trembling pencil had
opened another door in his soul. He realized that psychological trauma is
something hard to recognize, you just think you are normal until a moment you
realize the things that others can do so easily, but you have to struggle
with it. Acknowledging them is not weakness, but the first step on the
journey to healing. |
Giấc
Mơ Màu Nước Elias Thorne, một kiến
trúc sư trẻ với ánh mắt luôn phảng phất nét trầm tư, sống trong một căn hộ áp
mái nhìn ra những mái nhà cổ kính của thành phố. Anh yêu sự im lặng của buổi
sớm mai, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm màu cho những
bức tường đá rêu phong. Công việc của Elias đòi hỏi sự chính xác và tỉ mỉ đến
từng milimet trên bản vẽ, và anh luôn hoàn thành chúng một cách xuất sắc. Cuộc
sống của anh, nhìn từ bên ngoài, là một chuỗi ngày ngăn nắp và thành công. Một buổi chiều cuối
tuần, Elias lang thang trong khu chợ đồ cũ. Giữa những món đồ phủ bụi thời
gian, anh bắt gặp một hộp màu nước cũ kỹ, những thỏi màu đã khô nứt nhưng vẫn
còn giữ được vẻ rực rỡ tiềm ẩn. Một ký ức mơ hồ chợt thoáng qua tâm trí Elias
– hình ảnh những ngón tay bé xíu vụng về chấm màu, tiếng cười trong trẻo –
nhưng rồi nhanh chóng tan biến như một làn khói. Anh mua hộp màu, một quyết định
bột phát hiếm hoi trong cuộc đời vốn được lên kế hoạch cẩn thận của mình. Tối
đó, anh thử pha màu lên giấy. Những vệt màu loang lổ, không theo bất kỳ hình
thù nào. Anh thấy hơi bực bội với sự thiếu kiểm soát này, một cảm giác xa lạ. Dự án khu phức hợp
nghỉ dưỡng ven biển mà Elias đang phụ trách bước vào giai đoạn quan trọng.
Anh làm việc ngày đêm, những bản vẽ chi tiết chất chồng trên bàn. Olivia, một
đồng nghiệp hoạt bát và cũng là một người bạn, thường ghé qua bàn anh, mang
theo cà phê và những câu chuyện phiếm nhẹ nhàng. Một lần, cô nhìn thấy hộp
màu nước trên giá sách của Elias. “Ồ, anh cũng vẽ
à?” Olivia ngạc nhiên. “Em rất thích vẽ màu nước, thư giãn lắm”. Elias chỉ cười
nhạt, “À, chỉ là mua nghịch ngợm chút thôi.” Olivia không để ý
đến sự gượng gạo trong giọng nói của anh. Cô hào hứng kể về những buổi
workshop vẽ tranh cuối tuần mà cô tham gia, về cảm giác tự do khi để màu sắc
dẫn dắt. Elias lắng nghe, một phần tò mò, một phần lại cảm thấy có một bức tường
vô hình nào đó đang dựng lên trong lòng. Buổi thuyết trình
dự án quan trọng diễn ra trước hội đồng quản trị và các nhà đầu tư. Mọi thứ
diễn ra suôn sẻ cho đến khi chủ tịch tập đoàn, một người đàn ông có vẻ ngoài
nghiêm nghị, bất ngờ đưa ra một yêu cầu: “Chúng tôi muốn thấy một bản phác thảo
nhanh bằng tay, ngay tại đây, thể hiện ý tưởng tổng thể về không gian cảnh
quan nội khu. Không cần quá chi tiết, chỉ cần thể hiện được ‘linh hồn’ của
nơi đó”. Yên lặng bao trùm
khán phòng. Các đồng nghiệp nhìn Elias đầy mong đợi. Anh là kiến trúc sư trưởng,
người hiểu rõ dự án này hơn ai hết. Việc phác thảo nhanh ý tưởng vốn là một kỹ
năng cơ bản. Nhưng khi Elias cầm cây bút chì lên, đối diện với tờ giấy trắng tinh,
một cảm giác trống rỗng kỳ lạ xâm chiếm lấy anh. Bàn tay anh run rẩy. Những
đường nét kiến trúc phức tạp anh có thể vẽ một cách dễ dàng trên máy tính giờ
đây trở nên xa vời. Anh cố gắng hình dung, nhưng tất cả những gì hiện lên
trong tâm trí anh là những mảng màu hỗn độn, chồng chéo lên nhau như một cơn
ác mộng. Tiếng xì xào bắt đầu
nổi lên. Vị chủ tịch nhíu mày. Olivia lo lắng nhìn anh. Elias cảm thấy mặt
mình nóng bừng. Tại sao? Tại sao một việc đơn giản như vậy lại trở nên bất khả
thi đối với anh? Anh là một kiến trúc sư tài năng cơ mà? Sự tự tin luôn là vỏ
bọc hoàn hảo của anh giờ đây đang rạn nứt một cách đáng sợ. Trong khoảnh khắc
hoảng loạn cực độ, ánh mắt Elias vô tình lướt qua chiếc cặp tài liệu của
mình. Và rồi, như một tia chớp lóe lên trong màn đêm, anh nhớ đến hộp màu nước
cũ kỹ ở nhà. Hình ảnh những thỏi màu khô nứt bất chợt trở nên sống động. Ký ức
bị lãng quên từ cảnh 1 đột ngột ùa về rõ nét hơn: không phải tiếng cười, mà
là tiếng quát mắng gay gắt, những tờ giấy vẽ bị xé nát, và câu nói khắc nghiệt:
“Con không có năng khiếu hội họa! Đừng lãng phí thời gian vào những thứ vô bổ
này nữa!” Đó là giọng nói của cha anh, một người cha luôn đặt kỳ vọng cao và
chưa bao giờ thừa nhận những nỗ lực vụng về của cậu bé Elias ngày nào. Một sự thật đau đớn
nhưng sáng tỏ bừng lên trong tâm trí Elias. Tổn thương tâm lý từ thời thơ ấu,
tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự thành công và kiểm soát, thực
ra vẫn luôn âm ỉ tồn tại. Nó không mất đi, chỉ biến tướng và ẩn náu, để rồi bộc
phát vào những khoảnh khắc không ngờ tới, như chính lúc này, khi anh được yêu
cầu thể hiện sự sáng tạo một cách tự do và không ràng buộc. Hít một hơi thật
sâu, Elias đặt cây bút chì xuống. Anh ngước lên nhìn vị chủ tịch, ánh mắt
không còn hoảng loạn mà thay vào đó là một sự bình tĩnh kỳ lạ. “Thưa ông,” giọng
Elias đều đều, “tôi tin rằng ‘linh hồn’ của một không gian không chỉ nằm ở những
đường nét kiến trúc chính xác, mà còn ở cảm xúc mà nó mang lại. Và đôi khi,
những cảm xúc ấy lại được thể hiện tốt nhất không phải bằng bút chì, mà bằng
màu sắc”. Nói rồi, trước sự
ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Elias mở chiếc cặp của mình. Bên trong, không
phải là những cuộn giấy vẽ chuyên nghiệp, mà là hộp màu nước anh đã mua ở khu
chợ đồ cũ, cùng vài tờ giấy trắng khổ A4 anh tình cờ mang theo sau lần thử vẽ
bất thành. Không một chút do
dự, Elias chấm những ngón tay của mình vào nước, rồi vào những ô màu đã hồi
sinh. Anh bắt đầu di những ngón tay trên mặt giấy. Không phải những đường nét
kiến trúc, mà là những vệt màu loang lổ, trừu tượng. Màu xanh của biển cả,
màu vàng của nắng, màu xanh lá của cây cối… những mảng màu hòa quyện vào
nhau, không theo một quy tắc nào, nhưng lại gợi lên một cảm giác mạnh mẽ về sự
tự do, phóng khoáng và yên bình của một khu nghỉ dưỡng ven biển. Sự im lặng trong
phòng họp giờ đây mang một sắc thái khác, không còn là sự chờ đợi căng thẳng,
mà là sự chăm chú đến nghẹt thở. Khi Elias dừng lại,
trên tờ giấy là một bức tranh màu nước trừu tượng nhưng tràn đầy sức sống. Vị
chủ tịch tập đoàn im lặng một lúc lâu, ánh mắt không rời khỏi bức tranh. Rồi
ông chậm rãi gật đầu, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi. “Đôi khi,” ông
nói, giọng trầm ấm, “những điều không hoàn hảo lại chạm đến trái tim người ta
một cách sâu sắc nhất. Tôi đã thấy được ‘linh hồn’ mà chúng tôi tìm kiếm”. Dự án được thông
qua một cách thuận lợi. Nhưng điều quan trọng hơn với Elias không phải là
thành công trong công việc. Khoảnh khắc đối diện với tờ giấy trắng và cây bút
chì run rẩy đã mở ra một cánh cửa khác trong tâm hồn anh. Anh nhận ra rằng, tổn
thương tâm lí là một thứ khó nhận biết, bạn cứ nghĩ là mình bình thường cho đến
một khoảnh khắc bạn nhận ra những việc mà người khác có thể làm thật dễ dàng
nhưng bạn thì phải chật vật với nó. Việc thừa nhận chúng không phải là yếu đuối,
mà là bước đầu tiên trên hành trình chữa lành. |
0 Nhận xét