Sands, Stars and wings

 


 "One thought oneself strong enough, until faced with helplessness, invisible limits were seen to surround - Bản thân cứ tưởng đã đủ mạnh mẽ, cho đến khi đối diện cùng sự bất lực mới thấy giới hạn là vô hình vây quanh".

Sands, Stars and wings

In a fantastical town, nestled between a vast desert and surrounded by towering citadels, lived an eagle named Razan. Legend had it that Razan was born under the brightest starry sky, so he always possessed supreme pride and confidence in his powerful wings. People from afar would sometimes marvel when they saw Razan spread his wings across the sunset sky, beautiful and mighty like a steel arrow.

Early one morning in the town, the soft sunlight fell on the curved domes. Razan soared above the highest tower, gazing at the distant horizon. The desert wind whistled gently through the bricks, carrying the scent of hot sand dunes and the faint aroma of cinnamon tea from the shops below. Razan often landed on the roof of an ancient building, where a spiral staircase led to the top of the tower, and gazed dreamily into the distance, where the sky sparkled like white diamonds.

That noon, when the sun blazed down on the town's stone streets, Razan spread his wings and soared high, deciding to leave the safe area to fly deep into the desert. The scorching air rushed against his strong wings, making him excited. Although many previous adventures had taken Razan to faraway lands, he never flinched. He believed that "he was strong enough" to face any obstacles - as long as he had strong wings and a brave heart.

Suddenly, an unexpected sandstorm struck. Sand dunes were swept up, swirling in the whirlwind, mixed with sharp grains of sand that whipped painfully through the air. Razan faltered, trying to keep his balance but was increasingly pushed towards the strong wind. His wings felt heavy as if weighed down by rocks, and his vision was obscured by the fine sand flying everywhere. Razan sought an escape by circling higher, but the fierce midday wind was beyond his expectations.

Finally, an unusual gust of wind struck, throwing Razan against the edge of a razor-sharp rock hidden beneath the misty sand. His legs and chest were injured, and his left wing seemed to be torn apart.

When the storm subsided, Razan tried to get up, but his left wing no longer had the strength to spread out. He landed on the sand with his body full of scratches, streaks of blood staining his dark brown feathers. He looked around, confused, not knowing which way to return. Waves of heat surrounded him, flickering and distorting the space. People often say that eagles are the lords of the sky, but who would have thought that their power was so fragile when a fateful event occurred?

Razan staggered, struggling to drag his heavy wings that used to spread out proudly every day. He remembered the moment he swooped through the clouds or glided across the Persian towers. Now all that remained in his memory.

As night fell, the vast sky revealed countless stars. Razan was almost exhausted. His feathers were covered in sand, his breath was weak. As the numbing pain gradually spread, he looked up at the distant space. The starlight flashed from the nebula like tiny flames suddenly lit up a path in his mind. Although his wings were temporarily useless, Razan could still use his beak and claws, trudging in the direction of the stars that once showed him the way. Tired, in pain, but he persevered. Through each sand dune, Razan followed the constellations to locate until he recognized the faint lights on the edge of the distant town.

Each step was a drop of blood dripping out, but the burning determination urged Razan forward. Razan finally managed to reach the gate, where the mossy wall revealed small windows. Many days later, people did not know where the eagle had gone, or what happened to the wound on its wings.

No one was sure how Razan survived, nor did they know if he was still as proud as before. But since then, in the fables that different visitors told in the tea houses, people always mentioned the lesson of Razan the eagle: One thought oneself strong enough, until faced with helplessness, invisible limits were seen to surround. At the end of the story, the listeners stared blankly at the scattered moonlight above, their hearts filled with contemplation. Strength does not always come from strong wings, but sometimes, it sprouts from the deepest part of helplessness.

Cát, Sao và đôi cánh

Trong một thị trấn kỳ ảo, nằm lọt thỏm giữa sa mạc mênh mông và được bao bọc bởi những tòa thành cao vút, có một chú chim ưng mang tên Razan. Tương truyền, Razan được sinh ra dưới bầu trời sao sáng nhất, nên nó luôn sở hữu sự kiêu hãnh và tự hào tột bậc về đôi cánh vạm vỡ. Người dân phương xa đôi khi trầm trồ mỗi khi thấy Razan sải cánh ngang bầu trời hoàng hôn, đẹp và dũng mãnh như một mũi tên thép.

Buôi sớm mai trong thị trấn, ánh nắng dịu nhẹ phủ lên những mái vòm cong cong. Razan bay lượn phía trên ngọn tháp cao nhất, phóng tầm mắt quan sát phía chân trời xa. Cơn gió sa mạc khe khẽ rít qua từng kẽ gạch, mang mùi hương đồi cát nóng và phảng phất làn khói trà quế từ các quán xá bên dưới. Razan thường đỗ xuống nóc một tòa nhà cổ, nơi cầu thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp, và say sưa nhìn về phương xa, nơi bầu trời lấp lánh tựa kim cương trắng.  

Trưa hôm đó, khi nắng đổ lửa lên các con đường lát đá của thị trấn, Razan sải cánh vút cao, quyết định rời khỏi vùng an toàn để bay sâu vào sa mạc. Luồng không khí nóng hầm hập táp vào đôi cánh rắn chắc, khiến nó phấn khích. Dẫu nhiều cuộc phiêu lưu trước đây từng đưa Razan đến các vùng đất xa xôi, nó vẫn chưa hề chùn bước. Nó tin rằng “bản thân đủ mạnh mẽ” để đương đầu với bất kỳ trở ngại nào – chỉ cần có đôi cánh khỏe và trái tim can trường. 

Bất giác, một trận bão cát đảo ngược bất ngờ ập tới. Từng đụn cát bị cuốn lên, xoáy tít trong cơn lốc, trộn lẫn với những mũi cát sắc bén quất rát vào không trung. Razan chao đảo, nỗ lực giữ thăng bằng nhưng càng lúc càng bị đẩy về phía gió lớn. Đôi cánh nặng trĩu như đeo đá, còn thị giác bị cản trở bởi những hạt cát li ti bay mù mịt. Razan tìm lối thoát bằng cách lượn vòng cao hơn, nhưng luồng gió ban trưa khốc liệt ngoài mong đợi. 

Cuối cùng, một sức gió bất thường quật mạnh, hất Razan va vào cạnh của một mỏm đá sắc như dao ẩn dưới lớp cát mịt mù. Chân và ngực nó bị thương, còn cánh trái dường như rách toạc.

Lúc cơn bão lặng dần, Razan cố gắng vùng lên, nhưng cánh trái không còn sức để dang rộng. Nó đáp xuống nền cát với cơ thể đầy xây xát, những vệt máu loang đỏ trên bộ lông màu nâu đậm. Nó nhìn quanh, hoang mang chẳng biết phương nào quay về. Từng đợt sóng nhiệt vây quanh, chập chờn khiến không gian méo mó. Người ta thường nói chim ưng là chúa tể bầu trời, nhưng có ai nghĩ quyền năng ấy mong manh biết bao khi một biến cố nghiệt ngã ập tới? 


Razan lê bước, gắng kéo lê đôi cánh nặng nề mà mọi ngày vẫn kiêu hãnh dang rộng. Nó nhớ khoảnh khắc mình lao vút xuyên qua tầng mây hay sải ngang các ngọn tháp Ba Tư. Nay tất cả chỉ còn lại trong ký ức.

Khi đêm buông xuống, bầu trời mênh mang hiện ra vô vàn tinh tú. Razan gần như kiệt sức. Lớp lông vấy cát, hơi thở yếu ớt. Trong lúc cơn đau tê dại lan dần, nó ngước nhìn lên khoảng không xa tắp. Ánh sao lóe sáng từ chòm tinh vân tựa những đốm lửa nhỏ bé chợt lóe lên trong đầu nó một con đường. Tuy đôi cánh tạm thời vô dụng, Razan vẫn có thể tận dụng mỏ và móng vuốt, lê bước theo hướng những vì sao từng chỉ lối. Mệt mỏi, đau đớn, nhưng nó kiên trì. Qua từng đụn cát, Razan dõi theo các chòm sao định vị cho đến lúc nhận ra những ánh đèn leo lét bên bờ thị trấn xa xăm. 

Mỗi bước tiến là một lần máu rỉ ra, song sự quyết tâm cháy bỏng thôi thúc Razan tiến về phía trước. Razan cuối cùng cũng lết được tới cổng thành, nơi bờ tường rêu phong tỏa ra những ô cửa nho nhỏ. Nhiều ngày sau, người ta chẳng biết con chim ưng ấy đã đi đâu, hay điều gì xảy ra với vết thương trên đôi cánh.

Không ai dám chắc Razan đã sống sót bằng cách nào, cũng chẳng biết liệu nó có còn kiêu hãnh như xưa. Thế nhưng từ đó, trong những câu chuyện ngụ ngôn mà du khách khác nhau ở các quán trà, người ta luôn nhắc đến bài học của chim ưng Razan: Bản thân cứ tưởng đã đủ mạnh mẽ, cho đến khi đối diện cùng sự bất lực mới thấy giới hạn là vô hình vây quanh. Kết thúc câu chuyện, người nghe ngẩn ngơ nhìn vào mạch trăng sao rải rác trên cao, lòng dâng lên niềm suy ngẫm. Sự mạnh mẽ không phải lúc nào cũng đến từ đôi cánh vững vàng, mà đôi khi, nó nảy mầm từ chính nơi sâu thẳm nhất của sự bất lực.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét