|
Memories in Melody In a small
apartment tucked away in a busy corner of the city, Hollan, a middle-aged
man, lived a solitary and quiet life. One evening, while
cleaning an attic he hadn't touched in years, Hollan stumbled upon an old
wooden box. When he opened it, he found a concert ticket from a performance
he had once given, along with a yellowed letter. The letter had no name, just
a simple message: "Thank you for bringing music into my life." He
smiled softly. One day, while taking a walk in the park, Hollan heard the sound of a piano playing in the distance. The music stirred up old memories, making his heart ache. He followed the sound and found a young girl sitting under an old tree, playing a piece of music that Hollan had composed but never released to the public. As he approached, his heart began to beat faster with each note. When the girl
finished the piece, Hollan asked, "Where did you learn this song?"
The girl looked up, smiled, and said, "My mother taught me. She said she
heard it from a friend, and it helped her a lot in life." The girl went on
to say that before her mother passed away, she always dreamed of meeting the
friend who had inspired her, but that dream never came true. The girl’s
expression grew sad. That night, Hollan lay awake, tormented by the beautiful memories that he had long forgotten. His mind flashed with images of the bright stage lights, the glorious rays of dawn, the red glow of a long night... and then, the blinding light of an oncoming car’s headlights. Hollan sat in the corner of his room, his eyes vacant after a sleepless night. The next day, when
the girl came to the tree to practice, she found Hollan already there,
waiting. A cold breeze rustled the leaves, causing a few small ones to fall
onto his graying hair. Hollan looked at the girl with a gentle smile and
said, "Please let me teach you how to play the piano!" |
Ký Ức Trong Giai Điệu Trong một căn hộ nhỏ
nằm khuất trong góc phố tấp nập của thành phố, Hollan, một người đàn ông
trung niên, sống một cuộc đời đơn độc và lặng lẽ. Một buổi tối nọ,
khi đang dọn dẹp căn gác xép mà anh đã bỏ quên nhiều năm, Hollan tình cờ tìm
thấy một chiếc hộp gỗ cũ. Nhưng khi mở ra, anh phát hiện bên trong là một tấm
vé xem buổi hòa nhạc mà anh từng biểu diễn, cùng với một bức thư tay đã ố
vàng. Bức thư không có tên người gửi, chỉ có dòng chữ ngắn gọn: "Cảm ơn
anh đã mang đến âm nhạc cho cuộc sống của tôi.", miệng anh khẽ mỉm cười. Một ngày nọ, khi
đang đi dạo trong công viên, Hollan nghe thấy tiếng đàn piano từ xa vọng lại.
Tiếng đàn ấy gợi lên những ký ức cũ, khiến tim anh thắt lại. Anh bước theo âm
thanh ấy và phát hiện ra một cô bé đang ngồi chơi đàn dưới gốc cây cổ thụ. Cô
bé chơi một bản nhạc mà Hollan từng sáng tác, nhưng chưa được từng công bố ra
ngoài. Hollan tiến lại gần, trái tim anh như đập nhanh hơn với từng nốt nhạc. Khi cô bé kết thúc
bản nhạc, Hollan hỏi: "Cháu học bản nhạc này ở đâu?" Cô bé ngước
lên, mỉm cười và nói: "Mẹ cháu dạy cháu. Mẹ cháu nói rằng bà ấy từng nghe
từ một người bạn của bà và nó đã giúp
bà rất nhiều trong cuộc sống." Cô bé tiếp tục kể
rằng mẹ cô trước khi mất luôn ước mơ một ngày nào đó sẽ được gặp lại người bạn
đã truyền cảm hứng cho bà, nhưng ước mơ đó không bao giờ thành hiện thực, cô
bé khẽ buồn bã. Tối đến Hollan trằn
trọc cả đêm, quằn quại trong khối ký ức đẹp đẽ vốn đã quên từ lâu chợt hiện về
rõ ràng trong đầu anh, ánh đèn sân khấu chói lóa, ánh sáng bình minh rực rỡ, ánh
lửa đỏ của đêm dài,.. và rồi ánh sáng từ chiếc đèn ô tô ngược chiều soi thẳng
vào mắt anh,.. Hollan ngồi trầm ngâm
trong góc phòng, đôi mắt thất thần sau một đêm dài không ngủ. Hôm sau, khi cô bé
đến gốc cây nơi tập đàn thì thấy Hollan đã chờ sẵn ở đó, cơn gió se lạnh cùng
vài chiếc lá nhỏ rơi lên mái tóc dài đã điểm bạc, Hollan nhìn cô bé với một nụ
cười dịu dàng: “Hãy để chú dạy cháu chơi đàn nhé!” |
0 Nhận xét