Dreams Never Die

 

In the small kitchen, he was busy with the birthday cake, carefully placing each candle. The laughter and chatter of children echoed from the living room, where his son was playing with friends. Today was the boy's tenth birthday, and he wanted to make sure everything went perfectly.

 

Everything seemed fine, yet inside, he felt a strange sensation he couldn't quite identify. He was used to busy days, a manager and handling family responsibilities. But today, amidst the laughter and flickering candlelight, something different was stirring within him. 

Suddenly, the boy turned to him, his eyes bright with curiosity: 'Dad, what did you want to be when you were my age?'

He was taken aback for a moment. The seemingly simple question awakened a part of him he had long forgotten. The long afternoons on the field, the training sessions under the scorching sun, the salty sweat, and the triumphant smiles with teammates... 'Baseball,' he whispered softly, as if reminding himself.

Looking into his son's clear eyes, he realized how long ago he had forgotten his dream. Life, with its worries and responsibilities, had pulled him away from the field and into a different world—a world of numbers and reports. But now, with his son's question, those long-buried memories surged back. He suddenly understood that dreams never die; they just lie dormant, waiting to be awakened.


Instinctively, he reached for the baseball his son had just received as a birthday gift. The familiar feel from those past years returned, making his heart race. He stepped outside with his son, the golden sunset casting a warm glow on them.

'Son, today I'll teach you how to hit the ball,' he said with a confident smile, as if finding a part of himself again.

His son beamed, eagerly grabbing the baseball bat. 'Crack', the ball soared high, sparkling in the late afternoon sun. Watching its trajectory, he realized that perhaps this was who he had always wanted to be—a father, a teacher, and someone who never gives up on dreams.

Giấc mơ không bao giờ chết

 

Trong căn bếp nhỏ, anh đang loay hoay với chiếc bánh kem, cẩn thận cắm từng ngọn nến sinh nhật. Tiếng cười nói của trẻ con vang lên từ phòng khách, nơi con trai anh đang chơi đùa cùng bạn bè. Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười của cậu bé, và anh muốn chắc chắn rằng mọi thứ sẽ diễn ra thật suôn sẻ.

Mọi thứ dường như đều ổn, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác lạ lùng mà anh không thể gọi tên. Anh đã quen với những ngày bận rộn, với công việc quản lý và trách nhiệm gia đình. Nhưng hôm nay, giữa tiếng cười nói và ánh nến lung linh, một điều gì đó khác biệt đang nhen nhóm trong anh.

Bất ngờ, cậu bé quay sang anh, đôi mắt sáng ngời chất chứa sự tò mò: "Bố ơi, bố đã từng muốn trở thành người như thế nào vậy?"

Anh sững người vài giây. Câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại đánh thức một phần ký ức mà anh đã lãng quên. Những buổi chiều dài trên sân cỏ, những buổi tập luyện dưới nắng cháy, những giọt mồ hôi mặn chát, và những nụ cười vinh quang cùng đồng đội... “Phải rồi, bóng chày,” anh thốt lên khe khẽ, như một lời tự nhắc.

Nhìn vào đôi mắt trong sáng của con trai, anh nhận ra rằng mình đã lãng quên ước mơ từ bao giờ. Cuộc sống, với những lo toan và trách nhiệm, đã kéo anh ra khỏi sân cỏ, đẩy anh vào một thế giới khác—thế giới của những con số và báo cáo. Nhưng giờ đây, khi cậu bé hỏi câu hỏi ấy, những ký ức bấy lâu trỗi dậy mạnh mẽ. Anh chợt nhận ra rằng, ước mơ không bao giờ chết, nó chỉ ngủ quên, chờ ngày được đánh thức.

Bất giác, anh vươn tay cầm lấy quả bóng chày mà cậu bé vừa nhận được làm quà sinh nhật. Cảm giác quen thuộc từ những năm tháng xưa cũ trở lại, khiến lòng anh chao đảo. Anh bước ra sân cùng con trai, ánh hoàng hôn vàng rực chiếu xuống hai cha con.

"Con trai, hôm nay bố sẽ chỉ con cách đánh bóng nhé", anh nói với nụ cười tự tin, như thể tìm lại được một phần của chính mình.

Con trai anh cười tươi, hào hứng cầm lấy cây gậy bóng chày. “Crack”, quả bóng bay lên cao, lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Nhìn theo quả bóng, anh biết rằng, có lẽ đây chính là con người mà anh từng muốn trở thành—một người cha, một người thầy, và một người không bao giờ từ bỏ giấc mơ.