A Father's Childhood

 

A Father's Childhood

 

In their luxurious house with expensive amenities, Mike and Anna felt a deep emptiness that no amount of wealth could fill. On that evening, like many others, they sat facing each other, surrounded by a lavish meal that had gone cold. The air was heavy with tension.

"I can't take it anymore, Mike",Anna began, her voice trembling. "Today's my birthday, and like every year, it's just the two of us."

Mike, trying to hold back his emotions, replied, "I know, I miss them too. But they always have something 'more important' to attend to."

Anna's frustration and anger boiled over as she suddenly stood up, knocking over her chair. "Do they think money can replace love? I need a family, not a bank!" she shouted, tears streaming down her face.

Just then, their grandmother appeared. With her calm and understanding demeanor, she asked, "Do you know why your father is like this?"

Mike and Anna shook their heads, listening intently. Their grandmother told them about their father's childhood, growing up without a father in a poor neighborhood where food was scarce and clothes were threadbare. Every day, he had to walk miles to school, his bare feet hardened by the rough roads. As the eldest of five siblings, he couldn't afford to give up.

"Your father swore that he wouldn't let you live like that," she said. "He works so hard for you, because he knows how harsh that life can be."

Mike and Anna looked at each other, their anger replaced by understanding and compassion. Unbeknownst to them, their parents, far away, were taking a break to look at family photos, their hearts aching with longing for their children.

When they finally returned home, they hugged each other tightly, their tears no longer of sadness, but of understanding and love. A real family dinner, filled with laughter, followed soon after. The father's difficult childhood, once a painful memory, had become a reminder for the family to cherish each other more.

Tuổi thơ của Bố

 

Trong ngôi nhà lộng lẫy với những tiện nghi đắt tiền, sự xa hoa không thể bù đắp nổi khoảng trống trong lòng Mike và Anna. Tối hôm đó, như bao tối khác, họ lại ngồi đối diện nhau, bên cạnh là những món ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng nguội lạnh. Không khí nặng nề bao trùm.

"Em không thể chịu đựng thêm nữa, Mike" Anna bắt đầu, giọng cô run run. "Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và như mọi năm, vẫn chỉ có hai chúng ta."

Mike, cố nén cảm xúc, đáp lại: "Anh biết, Anh cũng nhớ họ. Nhưng họ lại có 'việc quan trọng' hơn chúng ta. Lúc nào cũng thế."

Sự tủi thân và giận dữ bùng nổ khi Anna đột ngột đứng dậy, làm đổ chiếc ghế phía sau. "Họ nghĩ tiền có thể thay thế tình cảm sao? Em cần một gia đình, không phải một ngân hàng!" Anna hét lên, nước mắt bắt đầu rơi.

Đúng lúc đó, bà nội xuất hiện. Bà, với tất cả sự điềm tĩnh và thấu hiểu, dáng điệu chậm rãi nhưng ánh mắt sắc bén. "Các cháu có biết vì sao ba các cháu lại như thế không?" bà hỏi, giọng trầm ấm.

Cả hai lắc đầu, im lặng lắng nghe. Bà kể về tuổi thơ của cha họ, một cậu bé không có cha, lớn lên trong khu ổ chuột, nơi cơm không đủ no và áo không đủ ấm. Mỗi ngày, cậu bé ấy phải đi bộ hàng cây số để đến trường, đôi chân trần chai sạn vì đá sỏi, lại là anh cả của 4 đứa em, nó không càng không cho phép mình ngục ngã. 

"Ba các cháu, nó thề sẽ không để các cháu phải sống như thế, cuộc sống đó quá khắc nghiệt, nó làm việc quần quật là vì các cháu cả đấy"

Mike và Anna nhìn nhau, sự giận dữ tan biến thay bằng hiểu biết và thương cảm. Họ không biết rằng, ở một nơi xa, cha mẹ họ, trong giờ nghỉ giải lao, đang xem lại những bức ảnh gia đình, lòng đau nhói vì nhớ con.

Cuối cùng, khi trở về, họ ôm chầm lấy nhau, những giọt nước mắt hòa quyện, không còn là nước mắt của sự chia cách mà là của sự thấu hiểu và yêu thương. Một bữa cơm gia đình thực sựu và đầy ắp tiếng cười diễn ra ngay sau đó. Tuổi thơ cơ cực của người cha, giờ đây, không chỉ là nỗi ám ảnh mà còn là động lực để cả gia đình trân trọng nhau hơn.

 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét