“Courage is not going into a fight and thinking you will surely win, but going into the fight knowing you will lose.” - “Dũng khí không phải là bước vào một cuộc chiến và tự tin nghĩ rằng chắc chắn sẽ thắng, mà là dù biết rằng sẽ thất bại nhưng vẫn tự tin bước vào cuộc chiến ấy.”
|
Metora: City in the Clouds In 3095, the floating city of Metora hung in the
gray clouds. Cold lights shone on the faces of two friends, Alex and Max. As
children, they often stood before the statue of a legendary hero, wishing
they could one day extend their arms to protect everyone. They especially
admired the inscription at the foot of the statue, which read: "Courage
is not the absence of fear, but the ability to act despite it." While checking an old parts warehouse, Alex
accidentally found a forgotten hard drive. Inside were secret files about
"Project Sanctum" – a covert plan to eliminate residents deemed a
"burden" on the city. The cold data listing the criteria for
elimination made his heart stop. Alex immediately shared it with Max, his voice
trembling: "Do you think we… can change anything?" Max looked deeply into his friend's eyes, his gaze
firm: "At least we have to try. We promised each other at the statue,
remember?" Night fell, and the two sneaked into the
broadcasting station on the city's edge. Metal clanged in the darkness, and
cold wind blew through the cracks. Alex suddenly remembered a snowy night
when they were little; Max had given him his last ration because he was so
hungry. They were both shivering from the cold, but the fire in their eyes
was warmer than anything. Now, what they shared was not just warmth, but the
determination to reveal the truth. They found an old connection port, and
Alex, with his tech knowledge, began installing a program to broadcast
information about Project Sanctum. When they were almost finished installing, the alarm
system blared. Security doors slammed shut, and armed soldiers gathered. Alex
shuddered: "I was wrong… I can't go on, we're going to
fail." Max grabbed his friend's hand, his voice serious:
"Even if we're sure to fail, courage is still the most important thing.
Remember our dream, and the words at the foot of the statue." Max looked
into Alex's eyes, a faint smile appearing on his lips: "At least, we
tried." Realizing there was no escape, Max pushed Alex into
a narrow ventilation duct, staying behind to block the soldiers and continue
what Alex hadn't finished. From a small window in the duct, Alex watched in
horror as a violent explosion engulfed Max in flames and smoke. The explosion
echoed, a stark reminder of the cost of truth. Alex collapsed in the tunnel, tears streaming down
his dust-covered face. Outside, thanks to the program Max had managed to
install, a breaking news bulletin was broadcast throughout the city, exposing
"Project Sanctum." The hero's statue still stood tall on the
floating island, as if comforting Alex with the words engraved at its base:
"Courage is not the absence of fear, but the ability to act despite
it." Alex looked up at the statue, tears still falling, but in his
heart, the flame of courage that Max had ignited still burned brightly. |
Metora: Thành phố trên mây Năm 3095, thành phố nổi Metora lơ lửng trên tầng mây
xám. Ánh đèn lạnh lẽo hắt qua gương mặt hai người bạn Alex và Max. Thuở bé, họ
thường đứng trước pho tượng anh hùng huyền thoại, ước một ngày nào đó cũng có
thể dang cánh tay bảo vệ mọi người. Họ đặc biệt ngưỡng mộ tấm bia khắc dưới
chân tượng, ghi lại câu nói: "Dũng khí không phải là sự vắng bóng của sợ
hãi, mà là khả năng hành động bất chấp nó." Khi đang kiểm tra kho linh kiện cũ kỹ, Alex vô tình
phát hiện một ổ cứng bị bỏ quên. Bên trong là hồ sơ mật về “Dự án Sanctum” –
kế hoạch thầm lặng nhằm loại bỏ những cư dân bị xem là “gánh nặng” cho thành
phố. Những dòng dữ liệu lạnh lùng liệt kê tiêu chí loại bỏ khiến tim cậu như
nín thở. Alex lập tức chia sẻ với Max, giọng run run: “Cậu có nghĩ chúng ta… có thể thay đổi điều gì
không?” Max nhìn sâu vào mắt bạn, ánh mắt kiên định: “Ít nhất
chúng ta phải thử. Chúng ta đã hứa với nhau dưới chân tượng rồi mà.” Đêm xuống, hai người lẻn vào trạm phát sóng nằm ở
rìa thành phố. Tiếng kim loại va nhau nghe lạch cạch trong bóng tối, gió lùa
qua những khe hở lạnh buốt. Alex bỗng nhớ lại một đêm bão tuyết khi còn nhỏ,
Max đã nhường cho cậu khẩu phần ăn cuối cùng vì cậu quá đói. Cả hai đều run rẩy
vì lạnh, nhưng ánh lửa trong mắt họ ấm áp hơn bất cứ thứ gì. Giờ đây, thứ mà
họ sẻ chia không chỉ là hơi ấm, mà là quyết tâm phơi bày sự thật. Họ tìm thấy
một cổng kết nối cũ, Alex, với kiến thức về công nghệ, bắt đầu cài đặt một
chương trình để phát sóng thông tin về Dự án Sanctum. Khi gần hoàn thành việc cài đặt, hệ thống báo động
vang lên inh ỏi. Cánh cửa an ninh hầm hập đóng kín, quân lính vũ trang đã tề
tựu. Alex rùng mình: “Mình đã sai rồi… Tớ không thể tiếp tục nữa, chúng ta
sẽ thất bại mất.” Max níu tay bạn, giọng nghiêm nghị: “Dù chắc chắn thất
bại, dũng khí vẫn là thứ quan trọng hơn tất cả. Hãy nhớ ước mơ của chúng ta,
và câu nói dưới chân tượng.” Max nhìn vào mắt Alex, một nụ cười nhẹ xuất hiện
trên môi anh: "Ít nhất, chúng ta đã thử." Nhận thấy không còn đường thoát, Max đẩy Alex vào một
hành lang thông gió chật hẹp, tự mình ở lại khóa chặn quân lính phía sau và
tiếp tục phần còn dang dở của Alex. Từ ô cửa kính nhỏ trên hành lang, Alex
kinh hoàng chứng kiến một vụ nổ dữ dội nhấn chìm Max trong biển lửa và khói.
Tiếng nổ vọng lại, như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá của sự thật. Alex ngã quỵ trong đường hầm, nước mắt lăn dài trên
khuôn mặt lấm lem bụi bẩn. Bên ngoài, nhờ chương trình mà Max đã kịp cài đặt,
bản tin khẩn đã được phát đi trên toàn thành phố, vạch trần “Dự án Sanctum.”
Pho tượng anh hùng vẫn sừng sững trên hòn đảo trôi nổi, tựa như đang an ủi
Alex bằng câu nói khắc dưới chân: "Dũng khí không phải là sự vắng bóng của
sợ hãi, mà là khả năng hành động bất chấp nó." Alex nhìn lên bức tượng,
nước mắt vẫn rơi, nhưng trong lòng anh, ngọn lửa dũng cảm mà Max đã thắp lên
vẫn cháy sáng. |
0 Nhận xét