A Warrior's Heart

From a young age, Azar was trained by his father, a seasoned warrior, to become a worthy successor. His father firmly believed that only strength could protect their family. Therefore, the young boy was taught to be a brave and skilled warrior.

In a fierce battle, Azar was severely injured. During his days confined to bed, Azar often sat by the window, watching the birds hopping from branch to branch. One day, he spotted a small injured bird. With gentle hands, Azar carefully bandaged the bird's wound. When the bird recovered and flew away, a happy smile spread across Azar's face.

His father witnessed the scene. He suddenly realized that his son was not only a brave warrior but also had a kind heart. He began to reconsider what he had taught his son.

One evening, the father came to Azar's bedside. They had a long conversation. Azar shared his dream with his father. He said, "Father, I may say something that will anger you, but I really want to say it. I hate fighting, I hate bloodshed, and I hate taking someone's life."

The father folded his arms, his face stern. Azar continued nervously, "I'm sorry for disappointing you, Father. You can think of me as a coward, but that's really what I think."

 

The father took a deep breath, then patted him firmly on the shoulder: "You'd be a real coward if you didn't say those things." He stood up: "Listen, my son, a strong man doesn't necessarily have to wield a sword on the battlefield. Choose the path you want to follow and fight hard for it." He walked to the door and turned back to look at Azar's surprised face: "After you recover, do whatever you want, maybe becoming a doctor is a good idea... But absolutely don't give up halfway."

Azar was overjoyed: "Yes, Father."

His father continued: "You should still visit the training arena from time to time, you know. A doctor who can't save his own life can't save others!"

Azar looked at his father with a serious expression: "Definitely!"

The door closed softly, but it opened a new door to a new future for Azar. From expectation to disappointment, there is always a turning point, and the signpost for that is mutual understanding and empathy.

Trái tim của một chiến binh

Từ nhỏ, Azar đã được cha mình, một chiến binh lão luyện, huấn luyện để trở thành một người kế thừa xứng đáng. Người cha luôn tin rằng chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ gia tộc. Vì vậy, cậu bé đã được dạy dỗ để trở thành một chiến binh dũng cảm và tài ba.

Trong một trận chiến ác liệt, Azar bị thương nặng. Trong những ngày nằm liệt giường, Azar thường ngồi bên cửa sổ, dõi theo những chú chim nhảy nhót trên cành cây. Một ngày, anh phát hiện một chú chim nhỏ bị thương. Với đôi bàn tay khéo léo, Azar nhẹ nhàng băng bó vết thương cho chú chim. Khi chú chim khỏe lại và bay đi, trên gương mặt Azar nở một nụ cười hạnh phúc.

Người cha chứng kiến cảnh tượng đó. Ông chợt nhận ra rằng con trai mình không chỉ là một chiến binh dũng cảm mà còn có một trái tim nhân hậu. Ông bắt đầu suy nghĩ lại về những gì mình đã dạy con.

Một buổi tối, người cha đến bên giường của Azar. Họ có một cuộc nói chuyện dài. Azar chia sẻ với cha về ước mơ của mình. Cậu nói: "Cha à, con có thể sẽ nói điều mà cha sẽ tức giận nhưng con thật sự muốn nói. Con ghét chiến đấu, con ghét đổ máu, và con ghét phải lấy đi mạng sống của một ai đó."

Người cha khoanh tay lại, mặt nghiêm nghị. Azar hoảng hốt nói tiếp: "Con xin lỗi vì đã phụ kỳ vọng của cha, cha có thể nghĩ con hèn nhát cũng được, nhưng đó thật sự là suy nghĩ của con."

Người cha thở một hơi dài, rồi vỗ một cái chắc nịch vào vai cậu: "Con sẽ đúng là một thằng hèn nếu không nói ra những điều đó đấy." Ông đứng dậy: "Nghe đây con trai ta, một người đàn ông mạnh mẽ không nhất thiết là phải cầm kiếm chiến đấu trên chiến trường, hãy chọn con đường mà con muốn đi và chiến đấu hết mình vì điều đó". Ông bước ra đến cửa rồi quay lại nhìn gương mặt kinh ngạc của Azar: "Sau khi bình phục, hãy làm điều mà con muốn, à mà trở thành một y sĩ cũng hay đấy,... Nhưng mà tuyệt đối không được bỏ cuộc giữa chừng đâu nhé."

Azar như mở cờ trong bụng: "Vâng, thưa cha."

Ông nói tiếp: "Thi thoảng cũng phải ghé qua đấu trường tập luyện đấy nhé, một y sĩ mà không giữ được mạng mình thì không thể cứu người khác được đâu đấy!"

Azar nhìn cha với ánh mắt nghiêm túc: "Nhất định ạ!"

Cánh cửa phòng khẽ đóng lại, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới cho một tương lai mới mẻ của Azar. Từ kỳ vọng đến thất vọng luôn có một ngã rẽ, mà biển báo cho điều đó chính là sự thấu hiểu và cảm thông lẫn nhau.