The Untouchable Figure

 

The city was bustling as usual. Amidst the hurried crowds, Sado walked slowly in his wrinkled clothes, with messy hair and dark circles under his eyes. He once had everything: a happy little family, a stable job. But now, everything seemed to have vanished, leaving behind a shabby and careless man trying to piece together the fragments of his life.

Every day, Sado called his ex-wife, hoping to find some glimmer of hope, but he was always met with cold refusal. He thought, "If only I could stabilize my job and earn more money, surely she would come back." But his job at the company felt like a quagmire. A major project Sado was leading became unexpectedly entangled in a financial scandal, turning everything upside down. His boss demanded that he take responsibility. Sado sat in a dark room, gazing out at the gray sky outside the window, thinking about the doors closing in front of him.

One evening, while Sado was slumped over his desk, his phone vibrated. It was a call from his ex-wife. His heart raced, hope flickered. But her voice was calm, distant: "Perhaps you should let go. We've gone too far." Sado gripped the phone tightly, tears welling up but not falling. He couldn’t let go. He just couldn’t.

The next day, an emergency meeting was held at the company. Rumors that Sado would be fired spread everywhere. But as he stepped into the meeting room, he was stunned. His boss laughed loudly, throwing the morning newspaper on the table, eyes full of smugness: "We've resolved the scandal. It was all just a play. Sado, you helped us skillfully cover everything. We’ve won big."

Sado leaned back in his chair, smiling bitterly. So it turned out to be a large-scale scam he was inadvertently pulled into. And now, he was an accomplice. A substantial reward was offered right in front of him, but Sado felt only emptiness. What was the price of this victory? It couldn’t bring his family back, nor erase the pain and regret deeply rooted in him.

He stood up, leaving everything behind. The calls and bewildered looks followed, but Sado didn’t turn back. He stepped out of the building, into the bustling crowd of the city, leaving only a faint silhouette behind.


Suddenly, a tiny hand grasped his hand. He looked down: it was his son, with innocent eyes looking up, and his ex-wife stood at a distance, her gaze softening for the first time in days. It wasn’t forgiveness, nor a reunion, but perhaps it was a beginning.

Sado looked at his son and smiled gently. Finally, he understood: some things cannot be fixed, but there are certain things that must be pursued to the end.

Bóng Dáng Không Thể Chạm

 

Thành phố vẫn nhộn nhịp như bao ngày. Giữa dòng người hối hả, Sado lê bước trong bộ quần áo nhăn nhúm, mái tóc bù xù và đôi mắt thâm quầng. Anh ta đã từng có tất cả: một gia đình nhỏ hạnh phúc, một công việc ổn định. Nhưng giờ đây, mọi thứ như tan biến, để lại một người đàn ông xuề xòa và cẩu thả, loay hoay tìm cách hàn gắn những mảnh vỡ của cuộc đời mình.

Mỗi ngày, Sado đều gọi điện cho vợ cũ, mong tìm lại chút hy vọng nào đó, nhưng lần nào cũng nhận lại lời từ chối lạnh lùng. Anh nghĩ: "Chỉ cần mình có thể ổn định công việc, kiếm nhiều tiền hơn, chắc chắn cô ấy sẽ quay về." Nhưng công việc của anh tại công ty lại như một đầm lầy. Một dự án lớn mà Sado phụ trách đã bất ngờ dính vào một vụ bê bối tài chính, khiến mọi thứ rối tung. Ông chủ yêu cầu anh đứng ra chịu trách nhiệm. Sado ngồi trong căn phòng tối, nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ và nghĩ về những cánh cửa đang đóng sập lại trước mặt.

Một buổi tối, khi Sado đang ngồi gục đầu trước bàn làm việc, điện thoại rung lên. Đó là một cuộc gọi từ vợ cũ. Tim anh đập nhanh, hi vọng lóe lên. Nhưng giọng cô bình tĩnh, xa cách: "Có lẽ anh nên buông bỏ. Chúng ta đã đi quá xa rồi." Sado nắm chặt điện thoại, nước mắt dâng lên nhưng không rơi xuống. Anh không thể buông bỏ. Không thể.

Ngày hôm sau, một cuộc họp khẩn được tổ chức tại công ty. Tin đồn rằng Sado sẽ bị đuổi việc lan khắp nơi. Nhưng khi bước vào phòng họp, anh sững sờ. Ông chủ cười lớn, quẳng tờ báo sáng nay xuống bàn, ánh mắt đầy tự mãn: "Chúng ta đã giải quyết xong vụ bê bối. Tất cả chỉ là một màn kịch. Sado, cậu đã giúp chúng tôi khéo léo che giấu mọi thứ. Chúng ta thắng lớn rồi."

Sado ngã lưng vào ghế, cười chua chát. Hóa ra, tất cả chỉ là một trò lừa đảo quy mô lớn mà anh vô tình bị kéo vào. Và giờ, anh là kẻ đồng lõa. Một phần thưởng hậu được đưa ra ngay trước mặt, nhưng Sado chỉ cảm thấy trống rỗng. Cái giá của chiến thắng này là gì? Nó không thể đưa gia đình anh quay lại, cũng không thể xóa đi nỗi đau và sự tiếc nuối đã ăn sâu trong lòng anh.

Anh đứng dậy, bỏ lại tất cả phía sau. Những tiếng gọi, những ánh mắt ngỡ ngàng theo sau, nhưng Sado không quay đầu. Anh bước ra khỏi tòa nhà, giữa dòng người đông đúc của thành phố, chỉ còn lại một bóng hình mờ nhạt phía sau.

Bất ngờ, một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay anh. Anh cúi xuống: đó là con trai anh, với đôi mắt ngây thơ nhìn lên, và vợ cũ đứng ở xa, ánh mắt dịu lại lần đầu tiên sau bao ngày. Không phải là sự tha thứ, cũng không phải là sự quay lại, nhưng có lẽ đó là một khởi đầu.

Sado nhìn con trai, nở một nụ cười nhẹ. Cuối cùng, anh đã hiểu: có những thứ không thể sửa chữa, nhưng cũng có những điều quan trọng nhất định phải theo đuổi đến cùng.